Chương 34: Ngoại truyện: yêu là không thử

Ngồi trong quán nước, ngắm nhìn cô gái với mái tóc ngang vai, đôi mắt biết cười cùng nụ cười chúm chím xinh xắn đang nói chuyện vô cùng hài hước cậu khẽ cười. Huyền Vũ thích cô chính bởi nụ cười thanh khiết đó mà không phải cô gái nào cũng sở hữu được nhưng cũng chỉ đến đó. Cậu thích cô nhưng cũng chỉ tới giới hạn như bao cô gái khác cậu đã từng thích; không có gì đặc biệt hơn. Đơn giản có thể nói rằng cậu thích cô; thích nụ cười đó. Nhấp một ngụm café, cậu nói:

_ Gin, chúng ta yêu nhau đi.

_ A… _ Gin sững lại, ngạc nhiên nhìn người con trai trước mặt mình.

_ Thử yêu một tuần. Nếu hợp thì tiếp còn không thì thôi. Được chứ?

Nghe cậu nói vậy cô sững sờ một chút rồi như hiểu ra gì đó cánh môi lại cong lên tạo nụ cười nhẹ gật đầu cô đồng ý:

_ Được thôi.

Huyền Vũ cũng cười thoải mái. ĐÚng, cô cũng chẳng khác gì những cô gái khác. Có lẽ cậu sẽ yêu cô đến lúc nhìn nụ cười kia chán thì thôi vậy; chắc rằng cũng không quá được một tuần đâu…

Vì sao lại có cái gọi là “Yêu thử một tuần”? Bởi vì cậu là người cả thèm chóng chán chưa bao giờ có hứng thú cái gì quá lâu. Cái này có lẽ cũng bởi sự di truyền cậu được nhận từ người cha mà cậu chưa bao giờ coi trọng. Ông ta ai cũng yêu để rồi cho ra những người con mà ông không bao giờ thừa nhận; thích thì yêu chiều chán rồi thì vứt bỏ phủ nhận. Chính vì thế nên với cậu tình cảm chỉ nên dừng ở mức vui đùa mà thôi. Cậu không giống cha mình bởi cậu sẽ không bao giờ sinh ra những đứa con như thế nhưng những cô gái theo cũng cũng đừng mong rằng có một thứ gì đó hơn mức tình cảm chừng đó. Như vậy, là quá đủ cho một cái gọi là “tình yêu”. Định nghĩa “yêu” của cậu không bao giờ quá một tuần cả cho dù có là Gin – một cô gái thuần khiết, trong sạch hơn những cô gái trước đó cậu từng yêu thích….

MỘT TUẦN SAU:

_ Gin, em đang ở đâu?

_ A! Em đang đi chơi với mấy chị trong Ngũ Tướng Không Ngai. Sao vậy anh?

_ Em tới đấy.

_ Không được, em hẹn với mấy chị ấy trước rồi. Thôi nhé, bye anh.

Huyền Vũ gần như muốn ném bay cái điện thoại đi khi Gin cúp máy. Cậu không hiểu được chuyện gì đang xảy ra nữa. Nói là yêu thử một tuần nhưng cả tuần nay cậu đến mặt cô cũng không có nhìn thấy chứ đừng nói là yêu. Nếu cậu không nhắn tin thì cô cũng không gọi cứ để thế cho qua ngày. Cậu gọi điện rủ đi chơi thì chắc chắn cô sẽ nói rằng bận đi với người này người nọ mà khước từ. Cậu tự hỏi không biết cô muốn cái gì nữa. Người đề nghị là cậu nhưng cô cũng đồng ý chứ cậu không bao giờ ép buộc ai cả.

Ngồi trong quán bar, cậu gọi điện thoại cho Gin một lần nữa sau khi uống hết ly rượu của mình:

_ Huyền Vũ.

_ Gin, tới đây ta nói chuyện.

_ Tới lúc rồi sao? Okey, em đến đây.

_ Bar VVIP.

_ Dạ.

Trong một tuần qua Huyền Vũ nghĩ rất nhiều. Cảm xúc lẫn lộn nhưng rõ nhất chính là sự khó chịu đến không thể diễn tả được khi không thấy Gin liên lạc gì. Cậu tự hỏi rằng không hiểu cô ấy làm gì, đi với những ai. Nhớ Gin lúc trước đi với cậu luôn cười đùa vui vẻ và chỉ cần cậu gọi sẽ tới nói chuyện cười đùa với cậu. Còn Gin của bây giờ đặt cậu sau mọi thứ khiến cậu thực sự khó chịu. Và càng khó chịu hơn nữa khi Gin không nghe điện thoại hay khước từ mọi lời mời của cậu vô thức. Cậu nghĩ kỹ cũng chẳng có làm gì sai hay quá đáng cả. Từ lúc đề nghị hai người vẫn rất thoải mái nhưng sau rồi sao lại như vậu; nó khiến cậu cáu đến phát điên.

_ Anh! Muốn đi chơi với em không _ Một cô gái xinh như búp bê ngồi xuống bên cạnh cậu.

_ Tránh… _ Đôi mắt lạnh lùng, tức giận cậu khó chịu nhìn cô chẳng có lấy chút cảm xúc nào.

Nhìn gương mặt tuấn tú của cậu lúc tức giận trông thực sự rất đáng sợ dường như khác hẳn bộ mặt baby kia. Lúc cậu cười cậu có thể biến thành thiên thần trao đi tình yêu của mình cho tất cả các cô gái. Lúc cậu tức giận cậu chính là một ác quỷ chính hiệu khiến người ta phải rùng mình sợ hãi. Cậu là hoàng tử bước ra từ trong truyện cổ tích và cũng là một sát thủ trong truyền thuyết của thế giới ban đêm. Cho dù giờ Tứ Thần không còn nhưng hai dòng máu của cậu chưa bao giờ biến mất chỉ đơn giản là dòng máu ác quỷ hiếm khi xuất hiện mà thôi. Nhưng, Gin đã thành công khi khiến dòng máu ác quỷ của cậu trỗi dậy giận dữ. Cậu không hiểu vì sao mình giận dữ nhưng khi cảm thấy cô không quan tâm mình giữa cậu thấy tức giận và hụt hẫng.

_ Huyền Vũ _ Gin tới, cô đứng trước mặt cậu. Nhưng, cô không cười.

_ Tới rồi, tốt lắm. Chúng ta chia tay đi _ Cậu không muốn cô làm rối loạn cảm xúc của mình nữa. Có lẽ, kết thúc là tốt nhất.

Tuy nhiên, Gin cũng không ngạc nhiên hay tỏ ra buồn bã như những cô gái khác. Cô càng không khóc lóc níu kéo. Cô chỉ đơn giản cười – nụ cười cậu thích nhất mà nói:

_ Ừ, cũng nên kết thúc chò trơi ở đây rồi.

Nói rồi Gin xoay người bước đi không nói gì thêm. Huyền Vũ không hiểu được nhưng không hiểu sao bất giác cậu lại đuổi theo. Nắm tay cô giữ lại và khi cô quay lại là đôi mắt ngập nước, cô nghẹn ngào nói:

_ Buông tay, Huyền Vũ.

_ Em…

_ Buông…

_ Tại sao em khóc?

_ Không vì sao cả. Xin anh, buông em ra.

_ Gin! Chúng ta yêu nhau đi _ Cậu cũng không hiểu cậu nói thế vì điều gì chỉ là đơn giản khi nhìn cô khóc cậu lại muốn nói ra câu đó và không muốn kết thúc càng không muốn buông tay cô.

Nghe vậy, Gin cũng vô cùng ngạc nhiên. Nhưng rồi cô vẫn cười, nụ cười này khác nụ cười lúc trước bởi nó là nụ cười buồn thêm châm biếm. Cô hiểu cậu hơn những gì cậu tưởng tượng rất nhiếu. Quệt đi giọt nước mắt lăn trên má, cô hỏi:

_ Huyền Vũ, anh sẽ yêu em được bao lâu? Một tuần à, hay hai tuần? Được chăng một tháng?

Huyền Vũ nín thing. Cậu cũng không biết cậu sẽ yêu cô được bao lâu. Trong lúc cậu sững người. cánh tay Gin đã tuột ra khỏi tay cậu. Cô chạy đi và cũng từ ngày đó biến mất khỏi cuộc sống cậu.

MỘT THÁNG SAU:

Trong căn phòng phủ kín một màu đen, một điếu thuốc lá lập lòe ánh nửa, ánh sáng nhàn nhạt của trang chiếu rọi cốc rượu màu vàng cam óng ánh. Gương mặt người con trai đôi chút tiều tụy mệt mỏi ngửa đầu phía sau mặc cho thuốc lá cứ cháy trên bàn tỏa ra làn khói nhẹ nhẹ. Trong đầu cậu vang tiếng nói của một người; người đó đã dạy cậu rằng:

_ Cậu đặt ra giới hạn cho tình yêu thì sẽ bị nó bóp chết.

_ Huyền Vũ, tình yêu không có thử hay không mà chỉ có thật lòng hay không thôi.

_ Huyền Vũ, cậu nhìn thấy Huyết Xà và Bạch Xà chứ? Cậu biết vì sao Huyết Xà lạnh lùng đến mức đó lại yêu Bạch Xà không? Khi nào cậu hiểu được thì lúc đó cậu sẽ nhận ra cậu yêu ai.

Vì sao Huyết Xà lại yêu Bạch Xà? Cậu thực sự không biết…

Ngày hôm đó cậu để Gin đi rồi gọi điện thoại cũng không được, không còn nhìn thấy ánh mắt nụ cười của cô cảm giác gần như muốn nổ tung. Cậu ghét thuốc nhưng cứ châm rồi cháy hết lại châm, rượu uống vào cũng chẳng thể say được. Cậu nhớ cô bé đi sánh bên cậu hồn nhiên tinh khiết như thanh lọc không khí xung quanh cậu vậy.

Một tháng nay cậu nhốt mình trong phòng suy nghĩ rất nhiều. Rồi cậu cũng hiểu được rằng Huyết Xà yêu Bạch Xà bởi cảm xúc nơi con tim. Tình yêu không có lý do chỉ có thể giải thích rằng trái tim chọn hình ảnh đó và khắc ghi không rời. Độc Xà đã từng nói với cậu rằng: “Đừng để mất rồi mới hối hận như tôi.” Và giờ đây cậu dường như cảm nhận được rất rõ rằng thứ mang tên “hối hận” đó trong lòng mình. Cậu chưa bao giờ vương vấn ai như Gin cũng chưa từng dằn vặt mình bởi cô gái nào như thế. Ánh mắt, nụ cười đó cậu khắc vào tim lúc nào không hay. Đặc biệt, nước mắt của cô đêm hôm đó rơi xuống khiến cậu cảm thấy hối hận vô cùng…

“Huyền Vũ, đừng để mất rồi mới ân hận” _ Thanh Long đã nói với cậu như vậy.

“ Vũ, yêu cô ấy thì hãy đuổi theo đừng để hối hận sau này” _ Bạch Hổ đã khuyên cậu như thế.

“Đừng để mất rồi mới hối hận” _ Chu Tước đã bảo với cậu thế.

Dập tắt điếu thuốc, với lấy chiếc áo khoác cậu lao nhanh ra khỏi gian phòng tối. Cậu đang chạy đi sửa chữa sai lầm của mình, đuổi theo người mình yêu để sau này sẽ mãi không ân hận cùng hối tiếc. Dưới trời mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, cậu chạy đến nhà cô. Đứng dưới nhà mà hét lên:

_ Gin, anh yêu em.

Trong nhà không có động tĩnh nhưng cậu nhìn thấy ở dưới ánh đèn trong nhà, bên cửa sổ xuất hiện một cái bóng; cậu tin là cô. Cậu lại hét:

_ Gin, anh sẽ đợi em cho tới lúc em chịu cho anh xin lỗi.

Và thế là cậu cứ đứng ở dưới cửa nhà cô, tựa lưng vào tường mà đợi. Mặc kệ cho có là gió lạnh, mưa cắt cũng không khiến cậu bỏ cuộc. Người anh cậu từng ngưỡng mộ đã nói: “Tôi chấp nhận chết để em ấy sống chỉ cần em ấy không quên tôi”. Cậu được người đó nuôi lớn thì việc đó đối với cậu không đổi được. Giờ cậu có thể dõng dạc nói rằng: “Cậu yêu cô, yêu rất nhiều.”

Một giờ…

Hai giờ…

Ba giờ…

Chiếc ô che cơn mưa phùn lạnh ngấm vào quần áo chạm vào da thịt đóng băng mọi thứ trong người cậu, cô xuất hiện. Ánh mắt cô tránh đi ánh mắt vui mừng của cậu. Cậu nắm tay cô nhưng tay cậu lạnh buốt sợ cô cũng bị lạnh lại rụt lại, cậu khẽ cười nói:

_ Anh muốn nói là anh xin lỗi em. Anh hiểu khiến em thương tổn. Xin lỗi.

_ Không sao, anh chẳng có lỗi gì cả. Em không giận gì anh cả nên anh mau về đi ngoài này lạnh lắm._ Cô xoay người toan bước đi thì cậu lại kéo lại. Không dám nắm lấy tay cô vì tay cậu lạnh ngắt và cứng đờ, túm lấy áo cô kéo lại khiến cô mấy đà ngã vào người mình, nhẹ ôm lấy cô. Một cái ôm nhẹ đủ ấm mà không khiến cô bị lạnh bởi người mình cậu nói:

_ Xin lỗi em vì anh anh làm em tổn thương. Xin lỗi em vì bắt em đợi anh lâu từng ấy. Xin lỗi em nhưng anh yêu em.

_ Yêu? Anh yêu được bao lâu? _ Giọng cô run rẩy nghẹn ngào hỏi lại câu hỏi ngày đó.

_ Anh dùng cả đời để xin lỗi và yêu em đủ không?

Nghe cậu nói vậy Gin òa khóc. Giữa đất trời lạnh lẽo, Gin ôm chầm lấy anh Huyễn Vũ khóc nức nở. Những giọt nước mắt rơi vì hạnh phúc vì yêu thương đẩy lùi đi cái lạnh lẽo của đông giá. Cái ôm đã sưởi ấm cả người Huyền Vũ. Lúc ấy, cậu mới nhận ra một điều nữa rằng: “Trái tim cậu ấm khi cậu ở bên cô.”

_ Cám ơn em vì đã yêu anh và vì đã cho anh nhận ra tình yêu thực sự là ấm áp như này _ Huyền Vũ khẽ nói vào tai cô, vòng tay ôm lấy người cô.

_THE END_

NHẬN XÉT CỦA ĐỘC GIẢ

Đánh giá trung bình

0/5

(0 Đánh giá)
  • 5
  • 0%
  • 4
  • 0%
  • 3
  • 0%
  • 2
  • 0%
  • 1
  • 0%

Đăng nhập để bình luận!