Chương 16: Ấm áp thấu tâm

Đến tối Niên Khai Điềm vui vẻ cùng Thước nhi trở về Điềm viên, chưa bao giờ nàng cùng Hứa Bộ Nam đi dạo lâu như vậy. Đời trước qua lễ cập kê liền nhận được tin báo rằng phụ thân qua đời. Trong thời gian ba năm thủ tang nào được đi chơi, vừa xong liền thành thân rồi sau đó là rất nhiều chuyện không vui liên tục kéo đến.

Lần đầu tiên nàng cảm thấy vui vẻ như vậy. Chỉ là khi bước vào phòng liền nhìn thấy lồng thức ăn: “Thước nhi, đây là...”

Thước nhi vỗ trán một cái nói: “Đây là chè trôi nước Hy ca xuống trù phòng làm cho tiểu thư, hôm nay nhiều chuyện xảy ra nô tỳ cũng quên mất a.”

Niên Khai Điềm nhìn nhìn rồi lại phất phất tay thờ ơ nói: “Ngươi ăn đi.”

Thước nhi nghe vậy liền mắt sáng rực rỡ, không chút cố kỵ ngồi xuống bàn: “Vậy nô tỳ cung kính không bằng tuân lệnh a.” Nàng đưa tay mở nắp mang cả chung ra. Ngửi một cái, mùi gừng với đường rất thơm lại ngọt, vẫn còn ấm nha, Hy ca quả chu đáo còn lót vải bông cùng đá nóng vào trong lồng thức ăn để giữ ấm nữa.

Niên Khai Điềm bật cười đẩy nhẹ đầu của Thước nhi: “Ngươi nha đầu này, chỉ biết mỗi ăn thôi.”

Thước nhi bĩu môi chống chế: “Nô tỳ thân phận là hạ nhân nên biết mỗi ngày mở được mắt là nhờ ăn a. Đây cũng xem là nhờ hồng phúc của tiểu thư người nô tỳ mới được ăn nhiều như vậy.” Tay cũng bắt đầu múc một chén cho bản thân.

Ăn một thìa, vẻ mặt cực kỳ thưởng thức hô lên: “Ngon quá a.”

Niên Khai Điềm vốn muốn cởi y phục trở về giường ngủ, nghe được vậy nàng liền quay lại. Thấy được vẻ mặt kia thỏa mãn vui vẻ của Thước nhi, nàng có chút ghen tỵ chạy đến ôm lấy cái chung: “Cái này là của ta, ngươi ăn chén đó đủ rồi.”

Thước nhi há hốc mồm nhìn Niên Khai Điềm nửa ngày trời mới nói: “Tiểu...tiểu thư, người làm vậy là ăn nói lật lộng nha.”

“Ta mặc kệ.”

Niên Khai Điềm cũng ngồi xuống bàn lấy một chiếc thìa khác ở bên trong lồng thức ăn bắt đầu ăn. Trù nghệ của Lương Tuấn Hy cũng là rất tốt, không nghĩ đến một đại nam nhân cũng có thể làm được như vậy nha.

Đột nhiên mặt nàng đỏ ửng, hắn làm vậy là vì nàng a. Cả hai đời chẳng phải mỗi lần nàng bệnh hắn cũng đích thân đun dược cho nàng sao. Nhớ lại chuyện sáng nay, mặt nàng có chút âm. Đến cùng là người nào muốn hại hắn? Lại có mục đích gì?

Thước nhi nhìn thấy sắc mặt của tiểu thư biến đổi nhanh chóng nàng liền áp mặt đến gần hỏi: “Tiểu thư, người đang nghĩ gì nha?”

“Chút nữa ta đi gặp hắn, ngươi không cần theo, không được để người biết ta ra ngoài có biết không?” Niên Khai Điềm cẩn thận dặn dò Thước nhi, âm thanh cũng hạ thấp rất nhiều.

“Ân.” Thước nhi cũng không có hỏi quá nhiều. Tiểu thư nhất định cũng sẽ nói cho nàng nghe thôi, thế nên nàng không hiếu kỳ.

Dùng qua chè, Niên Khai Điềm chọn một bộ y phục ám sắc của mình, mặc xong liền lén lút rời đi. Nến trong phòng được thổi tắt để Thước nhi canh ở bên ngoài.

Lần đầu tiên nàng làm chuyện mờ ám như vậy, đã vậy còn là ở trong phủ của mình nữa a. Khi vừa bước qua nguyệt môn tiến đến viện của Lương Tuấn Hy, dưới ánh trắng sáng nàng thấy các phòng đều tắt hết đèn, chỉ còn thấy hắn ngồi ở ngoài viện khoác một chiếc áo choàng ngồi ở bàn đá đang nghiên cứu thứ gì đó.

Nghe được tiếng bước chân Lương Tuấn Hy nhíu mày. Cước bộ này của Điềm Điềm nha, cho dù nàng đổi nhẹ lại không ít nhưng hắn vẫn nghe ra được, nàng vì sao giờ này đến a? Tim hắn lại không ngoan mà nhảy theo tốc độ tăng dần đều.

Niên Khai Điềm hạ nhẹ cước bộ muốn dọa Lương Tuấn Hy. Tới gần lưng hắn, nàng đột nhiên nhảy một cái hừ một tiếng, nhẹ giọng tinh nghịch hỏi: “Sợ không?”

Lương Tuấn Hy xác định là nàng liền khẽ cười lắc đầu, nàng sẽ cùng hắn chơi trò này sao? “Sợ, rất sợ a.”

Niên Khai Điềm không vui khi thấy thái độ của hắn, nàng biết hắn phát hiện trước đó rồi. Bĩu môi ngồi xuống bên cạnh hắn hỏi: “Ngươi vì sao không ngủ mà ở đây làm gì a?”

“Câu này phải là ta hỏi nàng mới đúng nha.” Lương Tuấn Hy hướng mặt về phía nàng: “Hôm nay đi xem hí vui không?”

Nhắc đến chuyện này mặt của Niên Khai Điềm lại bạo hồng. Hắn vì nàng bị vu oan, nàng lại quên mất mà đi chơi a. Nàng đương nhiên không trả lời hắn mà phản vấn: “Vì sao không trả lời ta?”

“Ta đang xem địa hình a.” Lương Tuấn Hy đưa miếng gỗ đến trước mặt của Niên Khai Điềm.

Miếng gỗ nhỏ hơn mặt bàn một chút, được phát thảo địa hình đơn giản của Niên phủ. Nàng chỉ vào đó hỏi: “Là Lương Vân Kha làm cho ngươi?”

“Ân.”

“Vì sao không vào trong xem, ngươi không lạnh sao?” Niên Khai Điềm vì lén lút đến lại gấp gáp nên không có khoác áo choàng, hai tay nàng ôm chặt người để giữ ấm.

Lương Tuấn Hy thẳng thắng đáp: “Nhị đệ đang ngủ, ta không thể làm phiền hắn được.” Chỉ có bảy ngày hắn không thể lãng phí thời gian a, thế nên vừa nói chuyện, tay hắn vừa sờ lên trên miếng gỗ mà nghiên cứu.

Niên Khai Điềm khẽ cười nói: “Chè rất ngon, đa tạ ngươi.”

“Nàng ăn hết rồi sao?” Lương Tuấn Hy có chút ngạc nhiên, hắn nghĩ nàng sẽ mang cho Thước nhi ăn.

“Ân.” Gương mặt đỏ ửng kia vẫn không giảm. Không biết vì lạnh hay ngượng mà càng ngày càng hồng: “Ngươi tìm ra manh mối nào chưa?”

Lương Tuấn Hy lắc đầu, hắn vẫn đang cố suy nghĩ a. Làm sao có thể vào khố phòng lấy bạc mà lại không để lại bất kỳ dấu tích gì a. Hắn lại không thể đến khố phòng xem, Lương Vân Kha thay hắn xem xong trở về bảo không phát hiện thứ gì.

Niên Khai Điềm chịu không nổi gió lớn vào đêm nên đánh một cái hắt-xì thật khẽ. Lương Tuấn Hy vì vậy thoát khỏi trầm tư, hắn đặt miếng gỗ xuống bàn cởi áo choàng ra khoác cho nàng: “Sau này nàng đừng khuya như vậy mà ra ngoài nữa, đưa tay ta giúp nàng xem mạch.”

Niên Khai Điềm cản lại tay của hắn, nhoẻn miệng cười nói: “Không cần, hiện ta phải trở về rồi, mai sẽ mang ngươi đến khố phòng xem được không?”

“Ân, ta tiễn nàng trở về mai chúng ta cùng đến đó.” Hắn bị mù chứ đâu có ngốc mà từ chối lời đề nghị có lợi này. Chỉ là nàng không cho hắn khoác áo, hắn vẫn kiên trì nói: “Nàng mặc vào về đến viện lại trả ta.”

“Không cần, ngươi ở đây từ từ nghiên cứu đừng có ngủ quá khuya, ta lén đến đây thôi nên tự về được.” Niên Khai Điềm đứng lên cũng chạy về viện của mình.

Lương Tuấn Hy nắm lại ống tay áo của nàng, ngượng nói một câu: “Điềm Điềm cũng ngủ sớm, mai ta đến tìm nàng.”

“Ân.”

Lương Tuấn Hy khẽ cười mặt hướng về phía nàng ly khai. Gió đêm tuy lạnh nhưng lòng hắn lại vì một câu quan tâm của nàng mà ấm. Chuyện vu oan này đối với cha nương cùng đệ đệ hắn chính là không tốt, nhưng đối với hắn chính là trăm lợi vô hại.

Rõ ràng nàng đang giận hắn, vì chuyện này mà cũng không còn giận nữa, đó là chưa kể đến việc đêm khuya nàng đến chỉ vì quan tâm hắn. Bảo hắn không cao hứng thế nào được.

Người đi, Lương Vân Kha mới mở cửa khoác áo bước ra bên ngoài, vẻ mặt đầy hoài nghi hỏi: “Đại ca, đó là đại tiểu thư?”

Hắn đang ngủ lại không thấy đại ca đâu liền biết. Chuẩn bị ra ngoài gọi đại ca vào thì lại nghe thấy được đoạn đối thoại trên. Mở hé cửa nhìn quả nhiên là Niên Khai Điềm đến? Có ai tốt bụng nói cho hắn biết chuyện gì đang xảy ra hay không?

Viện của bọn hắn to, nhưng đêm lại vắng vẻ thế nên hắn nghe được nhất thanh nhị sở. Tim hắn ngừng đập, đến hô hấp cũng quên, trách không được đại ca sẽ vì nàng như vậy, nguyên lai bọn họ đã thân thiết hơn trước rất nhiều. Hiện hắn đã tin nàng thay đổi rồi, chỉ là hắn nhìn ra được nàng vẫn là thích Hứa Bộ Nam không có ý gì với đại ca của hắn.

Tiếu ý trên mặt của Lương Tuấn Hy vẫn không giảm, nhẹ hỏi một câu: “Ân, vì sao không ngủ lại chạy ra đây?”

“Sợ đại ca lạnh.” Lương Vân Kha nhìn thấy đại ca vui vẻ như vậy cũng nở nụ cười: “Vẫn là vào trong mới xem đi.” Hắn biết đại ca hắn là sợ làm hắn thức giấc nên mới chạy ra đây a.

Lương Tuấn Hy gật đầu cầm miếng gỗ to vào trong. Bọn họ dùng cùng một phòng lại chung một chiếc giường nên sợ cử động nhiều của mình làm ảnh hưởng đến người bên cạnh.

NHẬN XÉT CỦA ĐỘC GIẢ

Đánh giá trung bình

5/5

(1 Đánh giá)
  • 5
  • 100%
  • 4
  • 0%
  • 3
  • 0%
  • 2
  • 0%
  • 1
  • 0%

Đăng nhập để bình luận!

devqanh Độc Giả

9

Trả lời