Chương 15: Niên phủ có trộm

Thước nhi đến tiền thính dò la một hồi lại khẩn trương chạy về Điềm viên. Đẩy cửa, đặt lồng thức ăn trên bàn xong, nàng vội chạy đến giường hô to: “Tiểu thư tiểu thư, không xong rồi không xong rồi.”

Niên Khai Điềm vẫn nằm đó, mặt xoay vào trong đưa lưng về phía Thước nhi, biểu tình không một chút phản ứng, mắt sưng to vì khóc vẫn nhìn lom lom chiếc lược lưu ly. Phản chính hiện tại nàng không muốn gặp ai cũng không muốn lo lắng chuyện gì, mặc kệ mọi thứ đi.

Thước nhi cũng không đợi tiểu thư phản ứng nữa mà trực tiếp nói: “Mọi người hoài nghi Hy ca trộm bạc trong phủ để mua lược lưu ly tặng tiểu thư a.” Tuy trước không thích Lương Tuấn Hy cũng không có quá nhiều tiếp xúc cùng hắn nhưng nàng cũng không tin nhân phẩm của Lương Tuấn Hy sẽ làm ra chuyện bại hoại như vậy.

Quả nhiên, nghe xong Niên Khai Điềm lập tức có phản ứng. Nàng ngồi bật dậy xoay người về phía Thước nhi hỏi: “Ngươi nghe từ đâu?” Đời trước không có chuyện này, mà nàng cũng là tin tưởng nhân phẩm của Lương Tuấn Hy, hắn tuyệt không làm ra loại chuyện bỉ ổi này. Lại nói hắn bị mù lại chưa từng đến khố phòng làm sao có thể lấy trộm. Đến cùng là người nào lấy trộm, lại vì sao vu oan cho hắn, không phải hắn rất được lòng mọi người sao?

“Nô tỳ theo bọn họ đến tiền thính nên nghe trộm được.” Thước nhi ôm ngực thở hồng hộc, ngụm ngụm đều là khí thô.

“Lập tức canh y.” Niên Khai Điềm không để ý đến thứ gì nữa liền hạ lệnh.

Rất nhanh nàng vận y phục thường ngày, lại thượng một ít trang che giấu dáng vẻ mệt mỏi hư nhược hiện tại rồi chạy ra tiền thính. Niên phủ có trộm sao, không lý nào a. Bản thân nàng là người sống hai kiếp vẫn không tin tưởng chuyện này xảy ra.

Ở tiền thính, Niên Sở Hoằng cùng Khúc thị ngồi ở ghế chủ vị. Niên Khánh Tụ, Niên Nhạn Thanh, Niên Tuệ Nhàn đều ngồi ở vị trí của mình. Xung quanh còn rất nhiều người của tiêu cục, ai nấy đều sắc mặt nghiêm trọng nhìn chằm chằm Lương Tuấn Hy vừa bước vào không lâu.

Một nhà bốn người của Lương gia cũng có mặt đầy đủ đứng ở đối diện phu thê Niên Sở Hoằng. Không khí trong tiền thính lúc này nặng đến không còn gì có thể nặng hơn được nữa.

Lương Vân Kha là người mở đầu nói trước: “Bá phụ, bạc đó là của đại ca hắn...”

Lời có chưa dứt đã bị Lương Tuấn Hy lạnh lùng cắt ngang: “Nhị đệ.” Đầu hắn khẽ lắc không để Lương Vân Kha nói hết. Hắn không thể nói ra chuyện số bạc kia là hắn vì muốn thú nàng mà để dành được. Nếu nói ra chính là để mọi người khó xử, bởi nàng còn chưa đáp ứng gả cho hắn, chưa kể đến nàng còn đang giận nữa.

“Tuấn Hy, ngươi nói ra cho mọi người nghe đi.” Hoa nhũ nương kéo tay hắn khuyên nhủ.

Phu thê Niên gia đương nhiên tin tưởng Lương Tuấn Hy nhưng ở đây nhiều người như vậy liền phải công khai. Bọn họ không nói mà chỉ ngồi đó chung thủy đợi câu trả lời.

Lý Sử Thành đứng ở bên cạnh vẻ mặt chán ghét thêm miệng vào: “Sư phụ sư mẫu yêu thương ngươi như vậy ngươi cư nhiên làm ra chuyện này?”

“Lý huynh dựa vào đâu cho rằng là ta trộm bạc?” Lương Tuấn Hy đáp phi sở vấn, nhàn nhạt ném ra một câu khiến mọi người im lặng. Chỉ dựa vào chỉ tiết đó liền cho rằng là hắn trộm? Chỉ cần là người có não đều sẽ không tin, trong rương đâu còn bao nhiêu bạc, nếu là đã trộm thì phải trộm hết lý nào sẽ chừa lại nhiêu đó. Hắn nghe được tiếng bạc trong hộp lúc mọi người cầm lên mà phán đoán số lượng cùng kích cỡ hộp.

Hứa Bộ Nam nhìn rương đựng bạc bị vơi hết không ít liền mở miệng: “Hy huynh, số bạc bị mất vừa đúng với bạc ngươi mua lược lưu ly tặng cho sư muội, điểm này ngươi lại giải thích thế nào?”

Bá Cao Minh cùng Lương Tuấn Hy đi được cực cận nên hiểu rõ nhân phẩm của hắn, thế nên không có ý kiến. Chỉ là hắn nghĩ mãi vẫn không ra vì sao có người muốn hại Lương Tuấn Hy.

“Mọi người ở trong phủ cũng đã lâu, ta tin tưởng mọi người đều biết Hy huynh là người như thế nào.”

Niên Khánh Tụ vuốt vuốt râu quan sát rất lâu, cuối cùng mở miệng nói: “Kỳ thực ta cũng không tin Hy tiểu tử sẽ trộm bạc.” Mắt hắn nhìn ra ngoài lại nói: “Đại ca chi bằng gọi đám đệ tử đêm qua canh gác khố phòng vào đây hỏi cho rõ đi.”

Niên Sở Hoằng gật đầu đáp ứng, đường đường là một tiêu cục, nếu là gia còn quản không xong truyền ra ngoài còn người nào dám tín nhiệm nữa.

Rất nhanh hơn mười người gác khố phòng liền bước vào.

Bọn họ đều là chỉ chứng huynh đệ Lương gia làm, bởi đêm qua khi bọn họ canh gác hít phải một lượng mê dược. Trong lúc còn mơ màng thấy được một bóng dáng y hệt huynh đệ Lương gia lướt qua bọn họ mà trên người còn mang theo dược hương nồng nặc nữa.

Miệng thì nói như vậy nhưng đầu mũi nhọn là chĩa về phía Lương Tuấn Hy. Bởi Lương Vân Kha không có động cơ đi trộm bạc ngược lại Lương Tuấn Hy là có. Thế nên có người hoài nghi cho rằng Lương Vân Kha chỉ là giúp đỡ Lương Tuấn Hy mà thôi.

Lúc này Niên Khai Điềm cũng bước vào tiền thính, chính nghe được những lời kia nàng liền mở miệng thay Lương Tuấn Hy biện giải: “Lúc đó các ngươi thần trí không rõ làm sao có thể xác định? Chỉ là một mùi dược liệu, ta cũng có thể rải dược phấn lên người tạo thành.”

Khóe miệng của Lương Tuấn Hy kéo cao hiện lên nụ cười cao hứng đã mấy ngày chưa từng xuất hiện, quay người về phía phát ra âm thanh nhẹ nói: “Điềm Điềm, nàng đến?” Hắn còn sợ cả đời này nàng cũng sẽ giận hắn chứ, không nghĩ đến một khắc trước nàng còn đuổi hắn, một khắc sau liền đến đây giúp hắn nói chuyện.

Lương Vân Kha nhìn miếng ngọc bội do Hứa Bộ Nam tặng treo lủng lẳng trên thắt lưng của nàng sắc mặt cực kỳ kém. Đại ca hắn vì nàng bị người khác vu cáo lại không chịu khai sự thật để minh oan mà nàng chỉ biết mỗi Hứa Bộ Nam thôi.

Sắc mặt của Hứa Bộ Nam cũng không khá hơn Lương Vân Kha chút nào, nhíu mày không vui nhìn Niên Khai Điềm đang bước vào. Nàng cư nhiên giúp Lương Tuấn Hy nói chuyện? Là đã động tâm đi? Không, hắn tuyệt không để chuyện này xảy ra.

Một người trong đám người kia liền mở miệng nói: “Thế nhưng, đại tiểu thư chúng ta chỉ nói những thứ bản thân thấy, lại không phải là hoài nghi Hy ca a.”

“Phải nha, chúng ta cùng Hy ca quen biết đã lâu đương nhiên là tin tưởng hắn a.” Lại có người mở miệng nói.

Tiếp tới là một đám người đều mở miệng bảo bản thân tin tưởng thái độ làm người của Lương Tuấn Hy.

Niên Khai Điềm hành qua lễ rồi lại bước về chỗ của mình ngồi xuống. Nàng nhìn hết thảy mọi thứ, nếu sắc mặt phụ thân kém như vậy chứng tỏ mọi chuyện bất lợi với Lương Tuấn Hy rồi, thế nên nàng vội đẩy một bậc thang: “Phụ thân, người cho rằng thế nào?”

Niên Sở Hoằng hắt ra một hơi chuyển dời trọng tâm câu truyện: “Chuyện này nếu là đồn ra ngoài e là ảnh hưởng đến danh dự của tiêu cục, sợ là uy tín cùng khách hàng cũng sẽ giảm xuống không ít.”

Biết đại ca mình không muốn truy cứu tiếp bởi vì không có chứng cứ, Niên Khánh Tụ cũng mở miệng giúp đỡ: “Đại ca, vậy để đệ liên lạc với tất cả khách nhân để Niên gia chúng ta thiết yến đãi bọn họ.”

“Lão gia, hiện chúng ta trước hết sẽ đè chuyện này xuống, sau đó từ từ tra có được không?” Khúc thị cũng tiếp lời.

Lý Sử Thành lại không cam tâm khi chuyện cứ như vậy mà cho qua, thế nên hắn lên tiếng một lần nữa mang trọng tâm câu chuyện trở về: “Đó cũng không phải là cách, sư phụ sư mẫu chi bằng sớm tróc được hung thủ mới có thể để mọi người an tâm tin tưởng tiêu cục như trước.”

Niên Khai Điềm phóng đường nhìn không hiểu về phía Lý Sử Thành, hắn vì sao phải ép chết Lương Tuấn Hy mới chịu buông tay nha. Trong trí nhớ của nàng bọn hắn tuy không thân nhưng cũng không có cừu oán a.

Trước khi nàng mở miệng, Lương Tuấn Hy đã chấp tay cung kính nói: “Bá phụ bá mẫu thúc phụ, mọi người cho Tuấn Hy vài ngày, Tuấn Hy nhất định nghĩ cách tìm tra thủ phạm tự minh oan cho mình.”

Hứa Bộ Nam nhếch miệng tựa tiếu phi tiếu liếc nhìn Lương Tuấn Hy: “Vài ngày là bao nhiêu ngày a, Hy Huynh? Ngươi không có thời gian cụ thể rất là khó nói nha.”

Niên Sở Hoằng cũng không có làm khó Lương Tuấn Hy, suy nghĩ một hồi hắn lại nói: “Được, vậy ta cho ngươi bảy ngày.”

“Tuấn Hy tạ qua bá phụ.” Lương Tuấn Hy vẫn chấp tay cung kính khom người.

Sắc mặt của Hoa nhũ nương cùng Lương quản gia cực kỳ không tốt. Niên Khai Điềm để ý chuyện này rất lâu nhưng vẫn không lý giải được. Đã hai đời, mỗi lần Lương Tuấn Hy cung kính như vậy sắc mặt của bọn họ đều là như vậy. Hành động lại như muốn đỡ hắn nhưng lại do dự không thực hiện.

Chuyện đến đây ai cũng biết chính là được kéo dài bảy ngày thế nên cũng giải tán đi làm chuyện của mình. Đương nhiên trước đó cũng phải ngậm miệng để đảm bảo danh dự của tiêu cục cũng như đảm bảo chén cơm của mình. Đám trưởng bối vào trong thư phòng thương lượng sách lược cứu tiêu cục.

Niên Tuệ Nhàn cũng lui xuống trở về viện.

Niên Nhạn Thanh bước đến trước mặt Lương Tuấn Hy lo lắng hỏi: “Hy ca, thời gian ít như vậy có thể tìm ra chứng cứ không?” Hắn bị mù nha, cho dù là người không bị mù cũng chưa chắc bảy ngày nội có thể tìm ra a.

Lương Tuấn Hy lại mỉm cười rất tự tin: “Nhị tiểu thư lo lắng rồi, ta nhất định sẽ tìm ra.”

Hứa Bộ Nam thả cước bộ bước đến chỗ Niên Khai Điềm, mỉm cười đề nghị: “Đã lâu sư muội không ra khỏi viện, vừa lúc ở trà lâu hôm nay có đoàn hí chuẩn bị đến kinh thành biểu diễn đi ngang qua, chi bằng cùng ta đi xem thử có được không?”

“Thật sao?” Mắt của Niên Khai Điềm lóe sáng, nàng không chút do dự đáp ứng: “Hảo, chúng ta mau đi thôi.” Đứng dậy liền bỏ đi. Khó có dịp Hứa Bộ Nam đưa nàng đi dạo, nàng đương nhiên không từ chối rồi, chuyện của Lương Tuấn Hy để sau đi.

Nghe được đoạn đối thoại kia, tiếp theo chính là tiếng bước chân ly khai, sắc mặt của Lương Tuấn Hy thoáng chốc đen thui. Niên Nhạn Thanh nhìn thấy như vậy liền an ủi hắn: “Hy ca đừng buồn, đường muội còn nhỏ chưa biết tình ý của ngươi mà thôi.” Nàng cũng không biết bản thân nói như vậy có đúng hay không. Nhưng nếu nàng bảo hắn từ bỏ hắn nhất định sẽ không từ bỏ đâu.

“Ân, ta cũng hy vọng là như vậy.” Đây cũng chính là điều hắn muốn a, một câu của Niên Nhạn Thanh khiến tâm trạng hắn hòa hoãn đi rất nhiều.

Niên Nhạn Thanh nhìn thấy bên trong tiền thính thoáng chốc không còn bao nhiêu người nữa, bản thân cũng sợ người nhàn thoại liền nói: “Vậy ta không lãng phí thời gian tìm chứng cứ của Hy ca nữa, ta chúc Hy ca sớm tìm được chứng cứ minh oan cho bản thân.”

“Nhị tiểu thư đi thông thả.” Lương Tuấn Hy cũng không giữ người nữa, hắn cũng còn có chuyện phải làm.

Lương Vân Kha bước lên một bước thấp giọng hỏi: “Đại ca, chúng ta nên làm gì a?” Nữ nhân kia thật vô lương tâm, nói đi là đi không thèm nhìn đại ca hắn một mắt nữa. Hắn cũng chẳng biết nàng đang đánh loại bàn tính gì a.

“Theo ta.” Buông ra hai chữ, Lương Tuấn Hy xoay người bước ra khỏi tiền thính. Gương mặt hàm tiếu không giảm phản tăng, nàng nói giúp hắn là đủ rồi, mặc kệ nàng đi đâu làm gì chỉ cần biết nàng không ghét bỏ hắn liền được.

NHẬN XÉT CỦA ĐỘC GIẢ

Đánh giá trung bình

5/5

(1 Đánh giá)
  • 5
  • 100%
  • 4
  • 0%
  • 3
  • 0%
  • 2
  • 0%
  • 1
  • 0%

Đăng nhập để bình luận!

devqanh Độc Giả

9

Trả lời