Chương 3: Lê Xuyên

Dương Viên hết sức kinh ngạc: “Tìm người á? Cậu đến nơi khỉ ho cò gáy này tìm người? Lê Xuyên, cậu…..tìm ai thế?”

Trong sân vang lên tiếng lợn kêu gào, kết hợp với ngọn đèn mờ tối, Dương Viên nhát gan, sợ tới mức làm rơi cả chậu rửa mặt trong tay nghe loảng xoảng, rồi nắm lấy cánh tay của Lê Xuyên: “Mẹ ơi……..tớ thật sự không muốn ở cái địa phương quái quỷ này một ngày nào hết, tớ muốn về nhà”.

Lê Xuyên cao 1m9, cao hơn Dương Viên cả cái đầu, khi còn học trung học, anh là người gánh vách điểm số “nhan sắc” của tất cả nam sinh trong lớp. anh đẹp trai, học lại cực giỏi, hơn nữa tính cách rất tốt, luôn đối xử với mọi người một cách nhẹ nhàng, không chỉ các bạn học nữ thích anh, các bạn học nam cũng không thể ghét được. Lần này đến hỗ trợ giảng dạy có 5 bạn nữ thì trong đó có đến 3 người là vì Lê Xuyên mới đăng ký đi đến địa phương lạc hậu này. Khi còn học trung học, Dương Viên nghe nói điều kiện của gia đình Lê Xuyên rất tốt, ít ra anh cũng được coi là phú nhị đại, Dương Viên không thể nghĩ thông vì sao đường đường Lê đại thần anh lại đến cái loại địa phương này tìm người.

Lê Xuyên nhíu mày, rút tay ra không trả lời. anh tìm người vợ kiếp trước của mình, Tô Tần. Buổi tối, Lê Xuyên nằm ở trên giường không sao ngủ được. anh nghe thấy tiếng khóc thút thít của mấy bạn học nữ ở phòng bên, nhớ tới Tô Tần, nhớ tới đôi mắt luôn ngập nước của cô, nhớ tới hoàn cảnh Tô Tần ôm con gái trong biển lửa, cũng nhớ tới ánh mắt của họ nhìn nhau lần cuối qua ánh lửa phừng phừng. Khi anh giảng bài xong đi về nhà, thấy căn biệt thự nhỏ bị cháy, khói đặc cuồn cuộn, thế lửa rất lớn. anh không màng thế lửa mãnh liệt cùng đồ đạc, tài sản ngăn trở, vọt vào trong biển lửa nghĩ rằng anh có thể cứu hai mẹ con cô, nhưng anh đã đánh giá thấp sức cháy của lửa nên cũng bị thiêu chết. anh không thể quên nỗi đau trên da thịt khi bị thiêu đốt, nhưng chút đau đớn này càng không thể so với nỗi đau mất đi vợ con. Có lẽ do đời trước anh chưa từng làm chuyện xấu nên ông trời thương hại cho anh sống lại thời điểm trước khi anh gặp Tô Tần.

Việc đầu tiên anh làm sau khi sống lại là đi tìm gia đình Tô Tần hỏi thăm. Nhưng anh đến chậm một bước, cô đã bị bắt cóc. Khi anh quay lại trường để lấy tài liệu và thấy thông báo tuyển dụng sinh viên tốt nghiệp khóa này đi bản làng dạy học, Lê Xuyên ngay lập tức nộp đơn xin đi thị xã Đồng La để dạy học, sau đó nhanh chóng liên lạc với Chung Trình bảo anh ta đi cùng mình đến thị xã Đồng La để cứu một cô gái bị bắt cóc vào núi.

Lê Xuyên nghe Tô Tần kể rất nhiều chuyện trong thôn, nên cũng biết rõ mức độ lưu manh của dân làng. Thôn làng bị núi bao bọc bốn phía nên giao thông bế tắc,. Do địa hình như vậy nên chỉ có một con đường duy nhất để đi ra khỏi thôn. Dân làng lại rất xảo quyệt, một khi có cảnh sát lên núi, bọn họ ngay lập tức nhận được tin báo và đem giấu những cô gái bị lừa bán đi, trong thôn này có đến 90% những người vợ đều là các cô gái bị bắt đến. đã từng có 2 cảnh sát lần theo dấu vết truy đến được thôn này, nhưng khi hai người kia vào núi liền không thấy đi ra. Khi hai cảnh sát bị mất tích, một tổ chuyên án được thành lập tại thành phố Vân Dương và tiến hành điều tra tất cả các thôn bị núi bao quanh gần thị xã Đồng La nhưng không thu được bất kỳ manh mối nào. Rừng núi mênh mông, nhưng không một ai thừa nhận đã có người ngoài tới. Bởi vì không tìm thấy chứng cứ nên đành xếp hồ sơ của hai cảnh sát là trường hợp bị mất tích.

Lê Xuyên cũng nói qua với Chung Trình sự nguy hiểm của chuyến đi này: dân làng xảo quyệt, xem thường pháp luật, thậm chí còn dám phóng lửa giết người. Chung Trình là cảnh sát ở thành phố Vân Dương, là người kiên cường mạnh mẽ, có thể lấy một chọi mười. Cách đây không lâu, trong khi làm nhiệm vụ anh bị phạm sai lần nên bị kỷ luật, đang trong thời gian bị bắt nghỉ phép. Vì thế khi nghe thấy thông tin nhờ đi vào núi cứu giải cứu một cô gái anh ta lập tức xắn tay áo, phấn khích nhảy nhót như một chú khỉ. Khi Chung Trình nghe xong Lê Xuyên kể về tình hình trong thôn, anh đấm một phát xuống bàn: “Mẹ nó, thật sự là vô pháp vô thiên? không cần nói nhiều nữa, ông đây ý đã quyết sẽ cùng cậu đi!”

“…” Lê Xuyên im lặng một lúc rồi nói: “Tính tình của cậu nên tập kìm chế lại, đừng để bị người ta dùng làm đá kê chân”

Thằng nhóc này thần kinh thô, dễ xúc động, nhưng nếu anh không muốn nói chuyện gì cậu ta sẽ không quấn lấy hỏi han, đây cũng là nguyên nhân anh tìm cậu ta nhờ hỗ trợ.

“Trời ạ…..anh giai Xuyên à, cách nói chuyện của cậu…sao y như cha mình vậy? Được rồi, được rồi, cậu không cần quan tâm lo lắng chuyện của mình đâu, cậu muốn cứu người là việc cấp bách, cần ưu tiên trước” đến lúc sắp gác điện thoại, Chung Trình mới hỏi anh: “Đúng rồi, anh em lắm miệng hỏi cậu một câu, tình huống cô gái kia là thế nào? Cậu bình thường vốn không thích xen vào chuyện người khác, cho dù thấy các cô gái bị đùa giỡn trước mặt cậu vẫn có thể lạnh lùng đi ngang….” Cậu ta còn chưa nói xong Lê Xuyên đã cúp điện thoại. Tuy nhiên chưa đến mười phút sau Chung Trình đã nhận được một bản “Kế hoạch tác chiến” viết rất chi tiết của Lê Xuyên gửi cho. nói là kế hoạch, không bằng nói trắng là bản quy định điều kiện hạn chế hành vi của cậu ta.

………………

Sau đó, Lê Xuyên đã gọi điện bằng điện thoại công cộng báo cho cha mẹ của Tô Tần, nhận là người biết thông tin và báo cho họ tung tích của cô.

Con gái bị mất tích suốt một tuần, mẹ của Tô Tần lo lắng, sốt ruột đến bạc đầu. Hai người nghe thông tin từ Lê Xuyên thấy được hi vọng lập tức đi liên lạc với người phụ trách vụ án mất tích này – Ôn đội trưởng.

Để chắc chắn hơn, anh lại gọi một cuộc điện thoại đến đồn công an, tố cáo nặc danh hành vi lừa bán người của dân làng. anh vờ như mình là ngươì thôn Trương, vì khinh thường việc mua bán người trong thôn nên mạo hiểm vi phạm điều cấm kỵ của dân làng bí mật gọi điện tố cáo. anh nói rằng, vì bảo vệ tính mạng, anh không thể báo cho cảnh sát biết thân phận của mình.

NHẬN XÉT CỦA ĐỘC GIẢ

Đánh giá trung bình

0/5

(0 Đánh giá)
  • 5
  • 0%
  • 4
  • 0%
  • 3
  • 0%
  • 2
  • 0%
  • 1
  • 0%

Đăng nhập để bình luận!