Chương 24: Ngoài ý muốn của Hà Chí Quốc

Lúc Âu Văn Hải nhìn thấy Lục Duệ đến, là lúc hắn lái xe đến trước cửa nhà.

"Tên nhóc cậu, lấy chiếc xe này ở đâu ra thế?" Âu Văn Hải cười hỏi.

Lục Duệ sờ sờ đầu nói : " Là của ba Lý Chí Cường, dù sao cũng không cần tốn tiền, mượn dùng thôi"

"Tôi hỏi một chút, quan hệ của cậu và Lý Chí Cường rốt cục là vì sao lại tốt như vậy?" Âu Văn Hải im lặng nửa ngày, rốt cục hỏi ra những lời này, dù sao thì Lý Chí Cường cũng có quan hệ với Điền Mẫn Chính, nếu như mình không hỏi rõ ràng, một ngày nào đó sẽ trở thành đề tài cho người khác nói, hơn nữa biểu hiện của Lục Duệ làm cho ông có chút bất ngờ, không một chút nào giống sinh viên vừa tốt nghiệp cả, ngược lại giống như một lão bánh quẩy đã mài dũa tại cơ sở rất nhiều năm, làm cho người khác kỳ quái là có phải có cao nhân ở phía sau chỉ điểm cho hắn hay không. Đương nhiên, giọng điệu của Âu Văn Hải rất bình tĩnh, cũng không phải loại hỏi han gây sự gì.

"Lúc sơ trung, tôi đã từng cứu mạng Lý Chí Cường, đỡ một đao cho hắn. Hai chúng tôi coi như là giao tình quá mệnh vậy" Lục Duệ không chút giấu diếm, nói đáp án cho Âu Văn Hải biết.

Âu Văn Hải gật đầu, mở cửa ngồi lên xe.

Chiếc Xiali có chút cũ kỹ bắt đầu chạy trên đường, chạy đến hướng tòa thị chính. Âu Văn Hải ngồi ở phía sau có chút sửng sốt, Lục Duệ lái xe rất không tồi, không chỉ có tốc độ xe rất ổn, hơn nữa kỹ thuật cũng không kém tài xế chính thức bao nhiêu, nhíu mày cười cười hỏi : "Sao thế? Ở đại học cũng dạy lái xe à?"

Lục Duệ cười nói : "Một người bạn đại học ở chung phòng nhà ở Tân Thành, học của hắn một chút, lúc cuối tuần có đi lái xe cho ba hắn, coi như là đã từng làm tài xế"

Âu Văn Hải cười, đương nhiên biết đứa nhỏ ở nông thôn muốn sinh hoạt tại một thành phố lớn, đi làm ngoài giờ cũng là rất bình thường.

Xe chạy đến tòa thị chính là vừa đúng tám gờ, Lục Duệ tìm một chổ đậu xe lại, quay đầu nói với Âu Văn Hải : "Bí thư, tôi ở chồ này chờ ngài, được không?"

Âu Văn Hải lắc đầu, cười nói : "Cậu đó, vẫn cẩn thận như vậy, nói thật với cậu, ngày hôm trước Lý bí thư của thị ủy tìm tôi nói chuyện, là chuyện điều nhiệm đến làm khu trưởng khu Đông Phong. Âu Văn Hải tôi chìm nổi nửa cuộc đời, cuối cùng cũng ngày ra mặt, teế nào, cùng tiến vào với tôi không?"

Lục Duệ cười trầm ổn, gật đầu, không nói gì.

Trình tự tại tòa thị chính rất đơn giản, bí thư thị ủy Lý Minh Quốc bởi vì chuyện của Lý Hiếu Đức mà vỗ bàn mắng to, sau đó trong việc chọn người kế nhiệm vị trí khu trưởng, đã đặc biệt điểm danh Âu Văn Hải. Làm bí thư thị ủy nhảy dù đến Mộc Dương ba năm, Lý Minh Quốc vẫn đều là cái thái độ không nóng không lạnh, có thể rất nhiều người, bao gồm cả thị trưởng Ngụy Hòa Quang đều cho rằng, đây là một người hiền lành. Mặc kệ là phương diện tài chính hay nhân sự, đều là Ngụy Hòa Quang dẫn đầu tại Mộc Dương, từ đầu đến cuối đều duy trì thái độ hòa bình.

Thế nhưng, lần này, trong việc chọn khu trưởng khu Đông Phong, biểu hiện của Lý Minh Quốc đã nằm ngoài dự liệu của mọi người, thái độ cực kỳ cương quyết, không chỉ như vậy, trong cuộc họp thường ủy, phó thị trưởng Trương Đồng Ân đưa ra đề nghị để cho phó bí thư đảng ủy khu Đông Phong là Mã Quốc Lực tiếp nhận chức khu trưởng khu Đông Phong, đã bị Lý Minh Quốc trực tiếp phủ quyết, một chút mặt mũi cũng không cho Trương Đồng Ân. Mà quyết định đổi chổ của Âu Văn Hải, chỉ cần nửa giờ là thông qua, bởi vì Lý Minh Quốc chỉ nói một câu.

"Định Bang bí thư của trung ương đoàn lúc đi thăm bạn học cũ đã tìm hiểu một ít tình huống, và đối với công tác của khu Đông Phong cực kỳ quan tâm"

Có đôi khi, nói chuyện cũng không cần phải nói quá rõ ràng, Hàn Định Bang là ai thì những lãnh đạo thị ủy của Mộc Dương tự nhiên phải biết, ông ta quan tâm đến công tác của khu Đông Phong mọi người cũng chẳng có tâm tình đi để ý làm gì, quan trọng là ... bạn học cũ của ông ta là ai!

Cho nên, khi Âu Văn Hải được nói ra, cũng không ai biểu thị phản đối cả, ngay cả thường vụ phó thị trưởng Trương Đồng Ân vốn đang dự định tranh thủ một chút cho thuộc hạ cũ Mã Quốc Lực cũng rất biết đều ngậm miệng lại, dù sao thì chỉ cần không phải kẻ ngu, đều có thể nhìn ra được, Âu Văn Hải đột nhiên nhảy ra một cách khó hiểu này, căn bản chính là bạn học cũ cảu Hàn Định Bang.

Vì một thuộc hạ mà đắc tội với người đứng đầu trung ương đoàn và bí thư thị ủy?

Trương Đồng Ân tự nhận là mình chưa ngốc đến loại tình trạng này.

...

...

Hà Chí Quốc cảm thấy rất là hài lòng, sáng sớm ngày hôm nay vừa đi làm, liền nhận được thông báo của trong khu, yêu cầu lãnh đạo chủ yếu của hương thôn đều phải đến chính phủ khu họp, có người nói hôm nay là khu trưởng mới tiền nhiệm. Dựa theo tin tức mà hôm qua mình nói chuyện với anh rể Mã Quốc Lực, thì tám chín phần là anh rể của mình sẽ thăng quan. Cái tin tức tốt này khiến cho ông ta sáng sớm lúc đi làm còn cười toe tóe. Mặc dù là nhìn thấy bí thư đảng ủy Điền Mẫn Chính vốn như cái gai trong mắt cũng cảm thấy tâm tình khoái trá hơn rất nhiều, dù sao thì Mã Quốc Lực lên chức, thì ngày của Điền Mẫn Chính cũng không còn dễ chịu nữa.

Ngồi ở trong phòng họp lớn của chính phủ khu, Hà Chí Quốc bỗng nhiên nhỏ giọng nói với Điền Mẫn Chính : "Mẫn Chính đồng chí, buổi chiều chúng ta mở một cuộc họp đảng ủy đi, thảo luận việc chọn sở trưởng cho sở tài chính"

Điền Mẫn Chính mặt không biểu tình gật đầu, im lặng một lát mới nói : "Chờ một chút rồi tính"

Trong lòng cười nhạt một tiếng, Hà Chí Quốc mỉm cười quay đầu, bắt đầu trò chuyện với người quen bên cạnh. Ông rõ ràng có thể cảm giác được, hiện nay không ít người thấy ông đã biểu hiện ra một nụ cười vô cùng nhiệt tình, mấy người phụ trách trong khu thậm chí còn đặc biệt đi đến troức mặt nắm tay chào hỏi ông, thân thiết giống như bạn tốt nhiều năm vậy.

Chỉ còn cách giờ họp một chút thời gian, Hà Chí Quốc nhìn trái nhìn phải, hai bên đa số đều là người phụ trách ủy ban hương của khu Đông Phong, còn có một vài người phụ trách các phòng ban chủ yếu của khu Đông Phong, những người này bình thường Hà Chí Quốc cũng ít gặp, lúc này thấy Hà Chí Quốc, đều lộ ra một nụ cười lấy lòng. Dù sao thì mọi người ngày xưa tuy rằng có nhận thức, nhưng cũng không có giao tiếp, vì khi đó Hà Chí Quốc bất quá chỉ là một hương trưởng hơi có bối cảnh mà thôi. Nhưng lúc này, tin đồn trong khu nói rằng Mã phó bí thư gần trở thành khu trưởng tân nhậm, mọi người đương nhiên là muốn lấy lòng cậu em vợ của ông ta.

Mỉm cười gật đầu với những người đó, Hà Chí Quốc trong lòng đắc ý, mình rốt cục đã có thể nhướng mày ngửa mặt tại khu Đông Phong.

Trong phòng cũng không có tiếng động lớn, bởi vì Lý Hiếu Đức bị ủy ban kỷ luật mang đi ngay tại chổ này, mà chỉ vừa mới trôi qua ba ngày. Mọi người còn đang bận suy nghĩ cho đường của mình sau này, mà các quan viên đi theo Lý Hiếu Đức thì trong lòng càng thấp thỏm bất an, mỗi lần quan trường thay đổi, thì đều có nghĩa quyền lực một lần nữa thay đổi, càng là cơ hội để cho quan viên tự động đứng vào hàng.

Thời gian cũng không qua bao lâu, cửa lớn đã bị mở ra, một đám nươời từ ngoài cửa chậm rãi tiến vào, theo lối đi ở giữa mà đi thẳng đển bục chủ tịch.

Mọi người đều đem ánh mắt hướng về đám người kia, chỉ thấy đi phía trước là thị trưởng Ngụy Hòa Quang, theo bên cạnh ông ta, là phó bí thư thị ủy Tôn Nghi Sinh, bộ trưởng tổ chức thị ủy Trịnh Hạo, phía sau là đám người của bí thư khu ủy Võ Sĩ Ngân.

Chỉ là khiến cho mọi người cảm thấy bất ngờ chính là, đi ở phía sau bí thư khu ủy Võ Sĩ Ngân, cũng không phải là nguyên phó bí thư đảng ủy Mã Quốc Lực như mọi người dự đoán, mà là một người đàn ông trung niên thoạt nhìn có chút xa lạ!

NHẬN XÉT CỦA ĐỘC GIẢ

Đánh giá trung bình

0/5

(0 Đánh giá)
  • 5
  • 0%
  • 4
  • 0%
  • 3
  • 0%
  • 2
  • 0%
  • 1
  • 0%

Đăng nhập để bình luận!