Truyện Nếu Như Chưa Từng Gặp Anh

Nỗi nhớ đông đặc Im lặng giữa chiều đông Không hồi âm Em đếm ngược nhịp đập tim mình Thấy xót xa thật khẽ Anh vẫn thế Như dòng sông chẳng hiểu nổi mình Cứ cuộng chảy những lời run rẫy bạc màu Đã thuộc về hôm qua…Đã không thuộc về Anh Đã không thuộc về Em Những đợi chờ làm đau quá khứ Vỡ vụn hiện tại Khước từ hai đứa mình… Em cô bé Ngốc Vẫn cần mẫn nhắn gửi anh – chàng trai Đừng xiết chặt trái tim mình Hãy khép lại Ngày Hôm Qua Bằng nhúm cảm xúc run rẩy thở Bằng Anh… Bằng Em…Tất cả những điề bắt nguồn từ tình yêu đều đẹp Dù đó chỉ là yêu đơn phương _________________ "Trà nguội như lòng nguội. Người đi trà lạnh, hết tình trà tan"  [Tháng năm của Kẹo – Mộc Diệp Tử]

CHƯƠNG MỚI NHẤT


Chương 20: Cô bé lọ lem

DANH SÁCH CHƯƠNG


Chương 1: Lời nói đầu

Tôi trong cuốn sách này, là để cảm ơn tuổi trẻ và những tháng năm thanh xuân đầy ý nghĩa, đã nhắc tôi về yêu thương! Tuổi trẻ là mầm cây, yêu thương là mưa xuân. Có mối tình nào trở thành đại thụ mà không từng là những mầm cây bé xíu, yếu ớt, run rẩy bật lên từ đất ấm?

M, P trong trái tim tôi, rồi sẽ có trong trái tim mỗi người đã cầm cuốn sách này. Bởi tôi mong muốn rằng trong chúng ta, những ai đã có những năm tháng thanh xuân tươi đẹp, sẽ có thể gặp M, gặp P và ngả đầu vào vai người đàn ông mình tin cậy, chỉ để khóc! Bởi vì là con gái, việc tìm được một bời vai cho mình dựa vào và khóc, thật hạnh phúc biết bao!

Khi 12 tuổi, tôi không hề biết sau này, có một người đàn ông sẽ kéo dầu mình dựa vào vai Anh, và nói: “Ngoan nào! Đừng khóc nữa!” Những câu từ ấm như thảm nắng ấy, lại có thể khiến cho mọi nỗi sợ hãi tan đi. Thế nên, cô bé ngốc như tôi đã sống đơn độc, vô vọng suốt nhiều năm sau đó.

Ngày tôi gặp P, mối tình đầu của tôi, là một khoảnh khắc đẹp và sâu đến khó tả. P khiến tôi tin rằng: Tôi là một cô bé lọ lem xinh đẹp và tốt bụng. Niềm tin giản đơn ấy giống như chiếc kẹo, tôi đã đem theo bên mình suốt nhiều năm thanh xuân. Những lúc nhớ P, nhớ tuổi trẻ nồng ấm của mình, tôi lại cuống cuồng lục tìm kỷ niệm: “P ở đâu? Những nồng ấm chân thành năm xưa đâu? Sự giản đơn như viên kẹo đâu?”

Tôi từng nghĩ sẽ không thể thấy ai có thể tốt đẹp hơn P, không thể rung động thêm một lần nào nữa. Thanh xuân là thứ trôi đi, chỉ biết trôi đi chứ không hề dừng lại. Nước mắt không thể níu giữ được kỷ niệm đã hóa đá thời gian. P đã tạc lên phiến đá thời gian của tôi, là một hình ảnh chàng hoàng tử đẹp trai kẹo ngọt, có má lúm đồng tiền và hàm răng trắng đều tăm tắp. Mỗi lần P cười, cả sân trường như ngập tràn ánh nắng ban mai. Thế nên, tôi cứ sao lòng, cả khi P đã là một ký ức không thể tái sinh hay làm lại dù chỉ một lần.

Bạn thử nghĩ mà xem? Cuộc sống sẽ thế nào nếu trái tim bạn không còn biết rung động trước tình yêu nữa? Tôi đã phung phí tuổi trẻ của mình trong khói thuốc Esse đắng nghét, trong rượu men Nga cay xè, tôi đã uống và hút tất thấy sự cô đơn của mình, nỗi cô đơn của cô bé lọ lem khi chứng kiến mối tình đầu rời khỏi thế giới tươi đẹp này như một vị thiên sứ, với đôi cánh lấp lánh bạc. Hồn nhiên, P đã ở một thế giới tươi đẹp hơn, tôi vẫn tin như thế khi cố ngăn những dòng nước mắt đau đến thắt lòng. P vẫn ở trong trái tim tôi, gan lì và vĩnh cửu, sự gan lì của ký ước tươi đẹp, không chịu rời khỏi tôi để tái sinh thành một ký ức khác!

Trong cuốn sách này, không có nổi đau, chỉ có sự co đơn, cô đơn cả khi được yêu thương. Chắc bạn ngạc nhiên lắm phải không?

Rồi M đến. Cái ngày M đến, là ngày đặc biệt tới khó tin. Tôi có thể ngảy đầu vào vai M kể cho anh nghe những nổi buồn không ngừng rỉ máu trong lòng mình. Nỗi buồn như có cái kiếp lai sinh, chẳng thể nào dứt ra được. Điều kỳ lạ, tôi đã tình nguyện chui ra khỏi vỏ ốc và những tháng ngày trầm cảm trong âm nhạc, trong khói thuốc, trong mem rượu, để nói với M rằng: “M này! Giá như gặp anh sớm hơn. Bởi nếu như chưa từng gặp anh, em sẽ không biết tiêu hoang sự cô đơn và buồn tẻ của tuổi trẻ vào đâu nữa. Rượu, thuốc lá, chỉ là những độc dược vô hình, lúc tính say, tan khói thuốc, cô đơn lại lạnh lòng. Mà M này, sao bờ vai anh ấm thế?”

Tôi chỉ là một cô gái, không ước muốn gì nhiều cho bản thân, chỉ mong có người đàn ông tin cậy, cho tôi cất giùm viên đá cuội dưới lòng suối trong vắt – viên đá cuội tên là nỗi cô đơn, bất an và mong manh dễ sợ. Cảm ơn M, cảm ơn P, đã gieo an yên và thương thiết vào tâm hồn tôi.

Nếu không thế, tuổi thanh xuân của tôi còn gì lưu lại?

Phải không?

Thủy Anna 

Đọc thêm

NHẬN XÉT CỦA ĐỘC GIẢ

Đánh giá trung bình

0/5

(0 Đánh giá)
  • 5
  • 0%
  • 4
  • 0%
  • 3
  • 0%
  • 2
  • 0%
  • 1
  • 0%

Đăng nhập để bình luận!