Chương 11: Nơi đầu ngọn gió

Mặc dù không phải là đánh nhau nhưng bề mặt yên ả của môn phái lại nổi lên sóng lớn. Hạ Lãnh Nguyệt hiện tại có thể nói là nhân vật phong vân số một trong sever, lại lần nữa được vạn đèn chiếu sáng, bước lên vũ đài máu chó, nói lần đầu là bị hãm hại, thế thì lần này chính là ra cửa giẫm phải cứt chó, tai bay vạ gió a!

Tự nhiên có người sẽ lợi dụng sự kiện lần này hãm hại cô, đại ý chính là thân chính không sợ cái bóng, nếu không có làm chuyện trái với lương tâm, làm sao lại nhiều lần như thế, lần nào cũng là cô? Một người con gái nếu không biết giữ mình trong sạch thì đừng trách người ngoài đàm tiếu.

< nói chuyện riêng > Vũ Nhiên nói với bạn: Vợ à, em đang lo lắng? Hay là đang hờn dỗi? Ôi chao, em cứ để ý đám đàn bà mất cân đối nội tiết kia làm gì?

Lúc này náo nhiệt nhất chính là Băng Tâm môn phái, Linh Dực làm sao biết bọn họ kia đang mắng cô? Tô Lạc có chút nghi ngờ, ngồi nghĩ, nói như vậy, Băng Tâm môn phái chỉ cần có máu chó, sẽ nhanh chóng truyền bá đến các môn phái khác và trong diễn đàn, Linh Dực biết cũng chẳng có gì lạ, không biết chuyện ngày hôm nay là ai đăng lên diễn đàn đây? Tô Lạc rất hiếu kỳ, định thu nhỏ màn hình đi vào diễn đàn xem náo nhiệt.

< nói chuyện riêng > Vũ Nhiên nói với bạn: Đừng mất hứng, đến, để vi phu ngược em một chút, vui vẻ vui vẻ.

Tô Lạc đại quẫn, anh có phải nói ngược không a. Ngài là muốn tôi vui vẻ hay là muốn mình vui vẻ a, cái đầu thoát tuyến của anh thật sự đến lúc phải đi bệnh viện khác rồi đấy!!!

Tô Lạc nhìn một lát, cảm thấy những lời mắng chửi người kia cũng không có ý mới, định đóng cửa kênh môn phái, đột nhiên một người lên tiếng, làm cho cô hào hứng.

〔 môn phái 〕 Thâm Thâm: May mà Vũ Nhiên kia vẫn còn đem cô ta làm bảo bối, các em nhỏ Bang Nhà Giam, nhìn nàng dâu của lão đại mấy người đi, vừa mới kiếm được kho tàu mấy ngày xong lại vì bộ đồ chiến trường màu tím lại cùng tên con trai khác chạy.

〔 môn phái 〕 Nhược Tương Tích: Dựa vào một người kiếm đồ trắng, rồi chạy theo một người xin đồ lam cánh đỏ, bước tiếp theo có phải là sẽ đổi lại thành một người đồ chiến trường cánh đỏ? A, nhầm nhầm, cánh đen chứ?

〔 môn phái 〕 Thâm Thâm: Không, người ta hiện tại tiền bán mình bao dưỡng tiểu bạch kiểm rồi, gọi là gì ấy nhỉ? Ngồi Nghe Tiếng Gió?

Nhược Tương Tích là Băng Tâm lần trước nhặt thiên châu bị nó giết chết, dựa vào trực giác phụ nữ, Tô Lạc cảm thấy Thâm Thâm cùng cô nàng kẻ xướng người hoạ, hẳn là acc nhỏ của Đường Thiển Thiển.

Hiện tại cô mặc kệ nói thế nào thì cũng sẽ không có ai tin tưởng, cầm lấy sơ hở của cô thêm mắm thêm muối không kiêng nể, vì vậy Tô Lạc rất buồn bực, làm sao có thể tiếp tục trơ mắt nhìn bọn họ kiêu ngạo như vậy được?

Hừ, đã thế bà đây đi tìm đại thần cầu bao nuôi, sau đó đánh cho mấy người kêu cha gọi mẹ! Tô Lạc hỏa cấp công tâm, định mở bảng xếp hạng trang bị ra nhìn một chút, xem tình trạng phân bố của Đại Thần hôm nay thế nào, vừa mở ra, đã bị người ở vị thứ nhất đâm mù mắt!

Hạng một, Ngồi Nghe Tiếng Gió, môn phái: Dịch Kiếm Thính Vũ Các.

Tô Lạc vô thức mở trang bị của hắn ra xem, Thanh Dương bộ thuộc tính cực phẩm, toàn thân đều là 16 chui, vũ khí lại là mãn chui, nếu như nói acc Băng Tâm của Tô Lạc hiện tại toàn thân sáng long lanh một tầng kim, thế thì acc Dịch Kiếm này, chính là được bao phủ trong vầng sáng bạch kim, một tầng rồi một tầng tiền màu hồng.

Lúc này, cô bỗng nhiên nhớ tới Dạ Chủ Mặc được nhắc tới trên Thế Giới là ai, là người duy nhất có thể mãn chui vũ khí, mặc dù khi đập mãn chui nó không login nhưng sau khi login thì người trong bang vẫn còn bàn tán, chẳng qua là Dạ Chủ Mặc không có thói hư tật xấu của người chơi RMB khác, xưa nay vô cùng điệu thấp, vì vậy Tô Lạc không nhớ tới, vì thế lúc này khi nhìn bảng xếp hạng, tâm trạng cô nổi lên cảm giác khác thường.

Đinh một tiếng, nói chuyện riêng vang lên kéo lại lực chú ý của Tô Lạc.

< nói chuyện riêng > Vũ Nhiên nói với bạn: vợ à em hé răng hả hé răng hả!

. . . Tên Linh Dực này tốt xấu cũng là một trong những người đứng hàng đầu bảng xếp hạng, làm sao lại không có một chút phong phạm của đại thần a? Tô Lạc khóe miệng co giật.

Bạn nói với Vũ Nhiên: Cổ họng. . .

< nói chuyện riêng > Vũ Nhiên nói với bạn: môn phái đều làm cho sôi sùng sục rồi, em cũng nên bày tỏ chút đi chứ, em còn không hé răng thì mặt mũi anh còn biết đặt ở đâu, mau đáp lại đi, không phải nợ sẽ tăng thêm 1000 kim.

Tô Lạc mới từ trong kinh ngạc hồi phục lại, nhìn lướt qua kênh môn phái. Sau khi Nhược Tương Tích và Thâm Thâm phát biểu, khoảng chừng chủ ý các nàng là muốn dẫn tới nhiều người ủng hộ, cũng không ngờ sẽ xuất hiện hai hàng ngũ, đem hai người phê bình đến thương tích đầy mình.

Một đội là nhằm vào vấn đề chiến trường và nón xanh, Tô Lạc nhìn một chút, phần lớn là Băng Tâm trong bang của Linh Dực. Trong đó sinh động nhất là một người tên Cánh Chim Màu Đen, acc của Linh Dực, đầu tiên là đem Thâm Thâm và Nhược Tương Tích hung hăng quở trách chế giễu đồng thời ân cần thăm hỏi một phen.

Được rồi, bạn Cánh Chim Màu Đen này chắc chắn là một acc nhỏ của Linh Dực không thể nghi ngờ. Tô Lạc co giật, nếu như để cô thấy một acc nhỏ tên là Tôi Là Chổi Lông Gà, cô lại bi phẫn mà chết mất. Tô Lạc tiếp tục kéo chuột đi xuống, thấy Linh Dực không ầm ĩ không mắng, chỉ làm bộ dạng đáng yêu.

〔 môn phái 〕 Cánh Chim Màu Đen: nếu như muốn đồ chiến trường, anh cũng sẽ bồi em xoát. Nếu như lão bà muốn cánh đen. . .

Thế nào? Bởi vì môn phái nói chuyện rất nhiều nên Tô Lạc kéo chuột thật nhanh, trong lòng cũng rất tò mò, nếu như cô muốn cánh đen, thế thì Linh Dực sẽ phát biểu động kinh thế nào.

Sự thật chứng minh, Linh Dực quả nhiên là dũng mãnh như thần không gì sánh được.

〔 môn phái 〕 Cánh Chim Màu Đen: acc nhỏ môn phái lên tiếng có hạn chế thời gian thật đáng ghét. Nếu như vợ của anh muốn cánh đen, anh sẽ làm một Quỷ Mị cho em chơi *thẹn thùng*.

Phốc.

Được rồi, không thể không thừa nhận, Tô Lạc lại bị Linh Dực chọc cho dở khóc dở cười.

Trong trò chơi chỉ có hai loại cánh, nếu toàn thân trang bị tăng đến 8 chui thì có một đôi cánh nhỏ màu trắng, nếu như toàn thân trang bị tăng đến 13 chui sẽ có môt đôi cánh lớn màu đỏ, về phần cánh đen, hiện nay đúng là không tồn tại, nhưng Quỷ Mị khi ẩn thân sẽ hiểu thị một đôi cánh đen đem cả người bọc lại sau đó biến mất, vì vậy, Tô Lạc đấm bàn cười to, Linh Dực, ngươi quả nhiên là tài hoa không ngớt!

Bên kia là mắng Thâm Thâm nói Ngồi Nghe Tiếng Gió là tiểu bạch kiểm, dù chưa nhắc đến cái khác nhưng đại ý dám nói xấu Ngồi Nghe Tiếng Gió, đợi bị giết đi!

Có người hiểu chuyện liên tưởng đến những lời trên Thế Giới, lại tra khám nhân vật Ngồi Nghe Tiếng Gió này, bất ngờ phát hiện người này hiện đang ngồi ở vị trí đầu bảng xếp hạng trang bị, vì vậy liền có người kêu to, thì ra Ngồi Nghe Tiếng Gió đúng là Dạ Chủ Mặc! Ngay sau đó lại thất chủy bát thiệt, kết quả Đường Thiển Thiển bị mắng nửa ngày đã tìm ra được lối thoát.

〔 môn phái 〕 Thâm Thâm: Nói không sai chứ, Hạ Lãnh Nguyệt đúng đèn lắm mỡ, hiện tại không phải thông đồng lên Dịch Kiếm số một rồi? Chúng ta chưa hề biết gì, cô nàng đã bắt đầu ra tay rồi, thủ đoạn thật là cao minh a~ ta theo không nổi!

〔 môn phái 〕 Nhược Tương Tích: Cái kia gọi là Vũ Nhiên, các tỷ tỷ ngồi chờ bi kịch của ngươi~

Quanh đi quẩn lại, hướng gió bát quái đúng là chợt nam chợt bắc thổi nửa ngày, cuối cùng lại quay lại về điểm xuất phát. Tô Lạc điều khiển nữ Băng Tâm đứng ở bên vách núi Cực Uyên, đứng trong gió ngắm tuyết trắng, cảm thấy vô cùng khó chịu.

Linh Dực đột nhiên nói chuyện riêng với cô, không ngờ Dịch Kiếm mặc giẻ lau kia lại đúng là Dạ Chủ Mặc, hỏi Tô Lạc có nhận xét gì?

Tô Lạc chùi miệng, không chút do dự trả lời hắn.

Bạn nói với Vũ Nhiên: Buồn nôn chết tôi rồi.

< nói chuyện riêng > Vũ Nhiên nói với bạn: Được rồi, tôi cũng vậy.

< nói chuyện riêng > Vũ Nhiên nói với bạn: * cười lớn* vợ à chúng ta thật là tâm hữu linh tê a!

Tô Lạc: “. . .”

NHẬN XÉT CỦA ĐỘC GIẢ

Đánh giá trung bình

0/5

(0 Đánh giá)
  • 5
  • 0%
  • 4
  • 0%
  • 3
  • 0%
  • 2
  • 0%
  • 1
  • 0%

Đăng nhập để bình luận!