Chương 4

Vẻ mặt Thủy Hành Ca cứng ngắc, từng chữ nói: "Không nên nghĩ quá nhiều."

Ta gật đầu: "Ta cũng cảm thấy ta suy nghĩ quá nhiều, hơn nữa còn rất đáng sợ."

"Tay, vươn ra." Dứt lời hắn lại bồi thêm một câu: "Lần này không đưa ra, ta sẽ trực tiếp chặt xuống."

Ta nuốt nước bọt: "Cái đó. . . . . . Nếu sau khi ngài xem xong biết ta không phải người ngài muốn tìm, ngài có lập tức giết ta không ?"

Hắn lườm ta một cái: "Ngươi thấy ta giống loại người hở ra là giết người hử?"

Ta không mù được chứ. . . . . . Ta thận trọng nói: "Lần đầu tiên gặp ngài, không phải là lúc ngài vừa giết người xong ư. Dựa vào thời gian để tính, thời điểm đó ngài vừa tới Trung Nguyên không lâu, có thể có gây thù ở đâu được đây."

Thủy Hành Ca hình như hết sức nỗ lực suy nghĩ một hồi, lát sau chợt hiểu, vẻ mặt hiện lên ý cười: "Hôm đó ta đã đi cả ngày, thấy đói bụng, vừa đúng lúc nhìn thấy có con chim bay qua, ta bèn dùng kiếm tức chém rụng nó. Sau đó ngươi xuất hiện, ta chỉ là muốn nhìn tay ngươi một chút ngươi không nghĩ xem ta đi đến tận nửa đêm, đã đói muốn chết."

". . . . . ." Ai có thể nghĩ được đường đường là giáo chủ Ma giáo lại dùng kiếm bay qua bay lại để giết chim a, dù là có chuyện như vậy cũng không nên nói ra, tránh để ảnh hưởng tới hình tượng được chứ. . . . . . Ta oán thầm, đang muốn vén tay áo, lại dừng một chút, nói: "Trừ khi giết ta, còn không không cho phép ngài dùng những phương thức khác làm tổn thương ta." Thấy hắn gật đầu, ta mới vén tay áo lên, điểm đỏ trên cổ tay cũng theo động tác của ta mà hiện ra. Ta khẩn trương theo dõi hắn, người này tốt nhất nên coi trọng chữ tín .

Thủy Hành Ca lật đi lật lại mu bàn tay và lòng bàn tay ta, đáy mắt thoáng qua vẻ thất vọng, buông lỏng tay nói: "Không phải."

Ta cũng rất thất vọng! Nếu ta là người mà ân công hắn muốn tìm, vậy thì ta sẽ có một hậu thuẫn cường đại rồi, đáng tiếc làm gì có cái bánh rán nào ngon như vậy rơi xuống đầu cơ chứ: "Lại nói, giáo chủ đại nhân, người mà ngài tìm kia trên cổ tay có đặc điểm gì, nói không chừng ta đã nhìn thấy."

Thủy Hành Ca nhướn mày nhìn ta: "Ngươi đây là không muốn sống nữa rồi hả?"

Mặt của hắn còn lật nhanh hơn cả lật sách. . . . . . Ta gọi một chén mì: "Ngài đã nói không giết ta, cũng không cần ta giúp ngài tìm người, vậy giáo chủ đại nhân muốn làm cái gì thì đi làm cái đó đi." Thấy hắn lại nhìn chằm chằm tới đây, ta vội giơ ba ngón tay lên trời nói: "Ta xin thề với trời, ta còn rất muốn sống."

". . . . . ."

Bên ngoài vẫn đồn đại Thủy Hành Ca là kẻ toàn thân sát khí, nhưng tiếp xúc mấy lần cũng không coi là xấu xa. Hơn nữa dáng dấp ưa nhìn, võ công lại cao, chậc, nếu có thể bắt hắn lên núi, nhị sư tỷ nhất định sẽ cho ta nhiều bạc hơn nữa, giá của hắn chắc cũng không tệ.

Nghĩ xong, ta chợt cảm thấy mình giống như má mì ở thanh lâu. Sau khi chủ quán bưng mì lên, ta hào phóng thanh toán cho hắn, coi như là hôm đó hiểu lầm hắn, bồi thường cho việc ta khiến hắn cả đêm đứng giữa bãi hoang chịu đói: "Vậy ngài từ từ ăn, ta còn vội đi đưa tin, cứ vậy từ biệt nhé."

Hắn thấp giọng đáp một tiếng, ta như trút được gánh nặng rời đi.

Không cần lo lắng Thủy Hành Ca đuổi giết mình, hơn nữa trước đó hắn ép bức ta, sư huynh đệ Mộc Thanh nếu không phải dạng ngu ngốc, hẳn sẽ không còn nghi ngờ ta và hắn là cùng một phe. Đây chẳng phải là mọi sự đại cát sao?

Nghĩ tới đây, ta quả thật muốn cười thật to. Không đúng, ta vui mừng cái gì, ta vốn không làm gì sai. Vô duyên vô cớ bị người khác vây đánh, giờ bọn hắn dừng tay ta còn định cảm ơn bọn họ, đây là chuyện gì a.

Ta lập tức giận giữ, chờ ngày nào đó ta trở thành cao thủ tuyệt thế, nhất định phải phục thù, thục nữ báo thù, mười năm không muộn.

Tứ Xuyên, Đường Môn, lấy việc kinh doanh quán rượu cùng dược liệu để sống, đệ tử hơn một ngàn, tự ý chế độc dược cùng ám khí, võ công cực kém. Nghe nói lúc rảnh rỗi bọn họ còn thích nghiên cứu cạm bẫy, bố trí ở xung quanh, nhưng Đường Môn ít giao thiệp với bên ngoài, lại không có người dám đến cửa khiêu khích, người lập ra cạm bẫy cũng quên mất vị trí cụ thể của nó, nhiều đệ tử ra cửa mua vật phẩm thường bị rơi vào bẫy, dần dà họ bèn mở một đường tắt xuống núi, địa phương đầy cạm bẫy này hẳn là không có người ở rồi.

Ta tính toán thực lực của Mộc Thanh và Lộ Bảo Điền, bèn đặc biệt ở lại khách điếm dưới chân núi hai ngày, tắm rửa chỉnh trang lại mình sạch sẽ, ăn mặc thật xinh đẹp, mua chút đặc sản hiếu kính sư phụ sư mẫu. Tính bọ họ có lẽ đã đưa tin xong, mới ra cửa mang theo thư tín hướng Đường Môn mà đi tới.

Bởi vì có thẻ bài môn phái, nên người canh giữ dưới chân núi rất nhanh liền cho qua.

Đến sơn môn, đi vào trong mấy trăm trượng, trông thấy móc khóa sắt đập cửa bằng đồng trước đại môn đóng chặt, hai bên đều có tường vây cao, ngửa đầu nhìn lên, chỉ thấy chim ưng bay qua. Đưa lên danh thiếp, theo gã sai vặt vào bên trong, bước qua tiền viện, đằng trước chính là đài luyện võ. Lan can bằng đá khắc hoa văn nhìn tinh tế vô cùng, xung quanh trồng đầy cây Cao Mộc, nhưng không có lấy một chiếc lá rụng, có thể thấy được nơi này hàng năm đều có người quét dọn.

Ta nhất thời cảm khái, đài luyện võ ở đây cảnh trí thật tốt, dáng vẻ này thật khác xa với sư phụ keo kiệt, vắt cổ chày ra nước của ta một đồng ông còn không nỡ tiêu làm gì chịu bỏ tiền thuê người quét dọn, rõ ràng các chi nhánh buôn bán của Ngũ độc giáo làm ăn cũng rất tốt, lại bắt chúng ta sáng sớm tới rừng Phong ẩm ướt tập võ, nói cho oai là tăng cường thể chất.

Vào trong phòng, gã sai vặt lui xuống, lại thấy một gã cao gầy khôn khéo tầm trên ba mươi tuổi, hắn ôm quyền nói:

NHẬN XÉT CỦA ĐỘC GIẢ

Đánh giá trung bình

0/5

(0 Đánh giá)
  • 5
  • 0%
  • 4
  • 0%
  • 3
  • 0%
  • 2
  • 0%
  • 1
  • 0%

Đăng nhập để bình luận!