Chương 19

Thủy Hành Ca thu chân: "Bẩn quần của ta, cô giặt."

"Ta giặt!"

". . . . . . Y phục bị xé rách, cô mua."

"Ta mua!" Ta dừng một chút, lung tung lau nước mắt, ngẩng đầu hỏi hắn: "Có đắt không?"

"Vải được làm từ tơ của Ngân tằm Tây Vực Ngân, giải nóng xua hàn, nên rất quý." Thủy Hành Ca cầm áo ta nhẹ nhàng kéo, nhấc ta dậy: "Đi ra ngoài trước rồi nói."

Ta bỗng dưng cười với hắn, không để ý ánh mắt kỳ quái của hắn: " Thủy Hành Ca, chị ruột của ta muốn giết ta."

Chân mày của Thủy Hành Ca không nhúc nhích, gật đầu: "Cô nên sớm nghĩ tới."

Ta than thở: "Đúng vậy, ta sớm nên nghĩ tới. Tiếng tăm lừng lẫy, trộm hết của thiên hạ Diệu Thủ Quan Âm, sao lại đột nhiên chạy tới chỗ Lý Thương trộm tranh chữ, thứ kia mặc dù đáng tiền, nhưng so với những thứ trước đó nàng trộm cũng không tính là gì. Ngàn thiên cốc, Vạn Tượng lâm, thanh lâu phường những nơi nổi danh là hung hiểm như vậy còn không thể ngăn cản nàng, huống chi chỉ là một Thiên cơ môn rất bình thường. Nàng sao lại thất thủ lộ mặt được đây."

Thủy Hành Ca trầm giọng: "Cô không phải là không nghĩ tới, mà căn bản không muốn thừa nhận ý đồ chân chính đó."

Ta ngẩng đầu nhìn hắn: " Thủy Hành Ca, nhân sinh đau khổ như vậy không cần phơi bày."

". . . . . ."

Ngày mà Long Diệu Âm thất thủ, đúng ngày ta xuống núi đưa tin không lâu. Trước kia ta xuống núi chỉ là xuống phiên chợ ở trấn nhỏ chọn mua vật phẩm, người gặp được không nhiều, ta lại không xuất sắc, dễ dàng bị chìm trong biển người mênh mông. Nhưng lần này đi xa, gặp nhiều người, Long Diệu Âm lúc nào đó đã nhìn thấy ta, sau đó phát hiện ta giống hết với nàng, thám thính được thân phận của ta, tiếp theo bèn tự biên tự diễn một tiết mục ăn trộm, bị thất thủ, lộ ra mặt thực?

Đẩy ta lên đầu gió sóng, nàng ở phía sau ngồi mát ăn bát vàng. Một khi ta thành hình nhân thế mạng, là nàng có thể mang theo tiền tài đã trộm nhiều năm qua vô tư tiêu dao tự tại.

Rõ ràng ngày trước tình cảm tốt như vậy, gặp phải người xấu, đánh bể đầu chảy máu cũng không để cho bọn họ khi dễ bất kỳ tỷ muội nào trong số chúng ta. Nhưng chỉ chia ly sáu năm, lại trở thành bộ dáng như bây giờ. Nếu liệt tổ liệt tông biết, không biết có bị nàng làm cho tức điên mà sống lại hay không.

Bàn tay ấm áp phủ trên đầu ta thiếu chút nữa thì ta nhào vào ngực hắn khóc. Người khác thì muốn được ông trời thương hại, ưu ái nhiều hơn một chút, mà ta chỉ cần một chút là tốt rồi. Một khi có nhiều, ngày nào đó không còn nữa thì phải làm thế nào?

"Đi thôi."

Giọng điệu êm ái, thấm vào tận tâm can, ta lau nước mắt: "Ừ."

Có Thủy Hành Ca ở bên cạnh, một đường đi bẫy rập xuất hiện hình như cũng có chút đơn giản buồn cười, không sợ hãi. Tay ta ôm lấy cánh tay hắn, đầu dựa vào tay hắn, lúc này không ăn đậu hũ thì đợi đến bao giờ. Không biến thành chim nhỏ nép vào hắn một phen chính là lãng phí chiều cao chênh lệch này nha.

Sắc trời ngày càng sáng lên, thân thể của Thủy Hành Ca lại càng lạnh, dần dần giống như đêm đó, bàn tay vốn ấm áp, cũng bắt đầu trở nên lạnh lẽo. Ta ôm chặt hơn, hận không thể lấy nhiệt độ của chính mình chia cho hắn một nửa. Một Thủy Hành Ca không có năng lực phản kháng, ta không thích, thậm chí sợ hãi.

Khi nhìn quen dáng vẻ cường đại của một người, sẽ rất khó để tiếp nhận bộ dáng yếu đuối không chịu nổi một kích của hắn.

Ta nhỏ giọng gọi: " Thủy Hành Ca?"

"Hả?"

"Tay của ngài lạnh."

Hắn nắm chặt tay, chân mày nhăn lại, không nói nhiều: "Ừ."

"Hôm nay chúng ta có thể đi ra ngoài sao?" Thấy hắn không đáp lại, vẻ mặt nghiêm cẩn, ta lại không dám hỏi nhiều, càng không dám hỏi kỹ.

Rừng Đông Lâm tuyệt đối không có khả năng dài như vậy, ta thậm chí hoài nghi ta đã đi nhầm tới một địa phương khác. Nhưng rừng cây không có gì khác thường, xung quanh đây chỉ có nơi này mới có nhiều đại thụ trăm năm che trời như vậy.

Hơn nữa kỳ quái là, mặt trời đã lên, nhưng chúng ta rõ ràng đã đi rất lâu, trên đỉnh đầu vẫn là một mảng màu da cam, không thấy ánh sáng, không thấy Đông Tây, hình như vẫn một mực ở chỗ đó, thời gian ngưng lại.

Sớm nghe nói năm đó người thuật sĩ tinh thông bát quái trận từng sử dụng nó trong quân đội của triều đình, giúp triều đình đánh bại quân địch. Sau này triều đình đắc thắng, lại sợ hãi uy lực của trận này, cố ý giết thuật sĩ. Mà may mắn người thuật sĩ sống sót bảo vệ được tính mạng, biến trận bát quái này thành bí truyền, tuy võ lâm đồn đại vậy, nhưng không ngờ trận pháp này uy lực lại lớn như vậy.

Cái này cùng võ công cao thấp không liên quan, không hiểu trận pháp bát quái căn bản là

NHẬN XÉT CỦA ĐỘC GIẢ

Đánh giá trung bình

0/5

(0 Đánh giá)
  • 5
  • 0%
  • 4
  • 0%
  • 3
  • 0%
  • 2
  • 0%
  • 1
  • 0%

Đăng nhập để bình luận!