Chương 15

Mới từ trong địa lao đi ra, lại nghe thấy tiếng bước chân nhỏ nhẹ đến gần, ta nhìn xung quanh, nhưng không có nơi nào có thể ẩn nấp. Ngẩng đầu nhìn, mái hiên thấp bé, vẫn ở trong phạm vi có thể sử dụng khinh công. Nhún chân một cái, ra sức bò lên nóc nhà, không dám thở mạnh.

Mãi mới chờ đến lúc họ đi, ta chậm rãi đứng dậy, nhìn ra xa, thanh lâu này cũng thật là. . . . . . Lớn, bọn họ không sợ lạc đường à.

Ta lắc đầu một cái, nhảy xuống mặt đất, vén ống tay áo lên, con rắn nhỏ vẫn cuốn chặt tay ta, thân thể nó man mát lành lạnh: "Hay là phóng thích ngươi ở nơi này đi, tùy tiện tìm một chỗ chui đi là được."

Nó bất động, thập thò cái lưỡi hồng hồng, bộ dáng lười biếng. Ta ngửa mặt lên trời thở dài: "Gần đây dã thú gặp phải đều có bệnh tâm thần a. . . . . . Ngươi nhe răng thì sao, ta mười tuổi đã có thể tay không đánh chết rắn độc đấy!"

"Yêu nữ trốn chỗ nào!"

Tiếng quát vang lên, một vệt sáng bằng tơ lụa đánh tới, rõ ràng là lướt qua cánh tay, nhưng lại sắc như đao kiếm, ống tay áo rách vụn, ta kinh hãi nhảy lui về phía sau.

Hai dải lụa trắng quấn trên mười ngón tay của đệ tử Nam Hải, trái phải lay động, lại sắc bén đánh tới.

Sư phụ đại nhân nói, nếu ngươi đánh không lại người ngươi phải bỏ chạy, không chạy thoát phải quả quyết ôm bắp đùi đối phương. Nếu như ôm bắp đùi cũng bị người ghét bỏ, vậy ngươi đành lấy sắc dụ thôi. Cuối cùng còn nói với ta, tiểu yêu, sư phụ khuyên con nên dùng cách chạy trốn mới là tốt nhất.

Ta bị sư phụ đả kích sáu năm, khi võ công cùng công phu hạ độc của các sư huynh sư tỷ tiến bộ vượt bậc thì khinh công của ta cũng cứng rắn bị buộc lên một tầm cao hơn. Nhưng chỉ thủ chứ không thể tấn công, thể lực của ta bằng không. Thừa dịp lúc họ thu hồi tơ lụa, ta nhảy lên nóc nhà, hướng về phía hậu viện chạy trốn.

Qua hậu viện, toàn tiếng oanh ca yến vũ cao ngạo, đã sắp tới đại sảnh của thanh lâu. Đáng tiếc bây giờ mới là buổi chiều, nếu là buổi tối, có lẽ có thể may mắn xen lẫn trong đám nam nhân bỉ ổi mà rời đi.

Thấy một cái cửa sổ trên cao rộng mở, tiếng bước chân cũng dồn dập tiến tới gần, ta vội vàng nhảy vào bên trong.

Bên trong mùi huân hương thiêu đốt tràn ngập, tản ra mùi thơm nồng nặc, khói trắng bốc lên mịt mù. Mấy nữ nhân thanh lâu vì muốn khách động tình, thường thường lúc đốt hương sẽ cho thêm Thôi tình dược. Nữ nhân ngửi thấy không có cảm giác gì, nhưng với nam nhân thì chính là một loại xuân dược lợi hại. Cảm giác thấy con rắn nhỏ trên cổ tay càng siết chặt, ta giơ tay lên nhéo nó, sẽ không phải là rắn đực chứ. Nhưng rõ ràng thú vật, sao có thể bị mê hương ảnh hưởng.

Trong phòng tiếng nói kiều mị rơi vào tai, giọng nói êm ái của nữ nhân bay tới, ta đỏ mặt đi tới trước tấm bình phong, ngoắc ngoắc đôi nam nữ đang cởi xiêm áo: "Hi ~"

Hai người mang bộ dáng gặp quỷ, há mồm sợ hãi muốn kêu, hai tay ta nâng lên, hung hăng đập lên trên cổ của bọn họ. Hai người liếc mắt nhìn nhau, song song ngã xuống giường.

Ta chạy đến hộc tủ bên kia tìm kiếm y phục, lắc đầu: "Không có bộ nào đơn giản thuần khiết một chút nha, đây toàn là Khổng Tước a."

Thật vất vả mới tìm được một bộ toàn thân chỉ có bốn màu, cởi y phục đã rách tả tơi của mình ra chuẩn bị thay. Nhìn thân thể của mình, không có vết thương, nhìn gương mặt đã bị hủy dung, không khỏi cười khổ. Con rắn nhỏ trên cổ tay vèo cái buông ra, dùng tốc độ cực nhanh bò tới cửa, bò đi.

"Mới vừa rồi còn chết sống không đi, bây giờ lại chạy." Ta thay y phục hoa hoa lệ lệ, từ trong ngăn tủ lấy ra một chiếc khăn lụa trơn bóng, che lên trên mặt, soi soi gương, nếu nhìn một cách đơn thuần thật ra thì bản cô nương vẫn còn vô cùng xinh đẹp!

Chậm rãi đi tới trước lò hương, để mùi thơm ám lên người mình, ta hận không thể nhảy vào bên trong hun cả người để người gặp người sặc, thuận lợi chạy trốn.

Qua kẽ hở ở khe cửa nhìn ra ngoài, quả nhiên trông thấy rất nhiều nữ tử áo trắng đang đi lại quanh đại sảnh.

Ra cửa, bước nhẹ vòng qua đường hẹp đi ra ngoài. Liếc mắt nhìn xung quanh, bèn tùy ý ngồi xuống một cái bàn tròn, nâng ly rượu mời một khách làng chơi uống. Ta cũng có một chút hiểu biết về nơi này, dù sao từ nhỏ đến lớn ta cũng ở bên cạnh thiên hạ vô địch sắc lang Nhị sư tỷ! Chỉ là. . . . . . Sờ eo cái em gái nhà ngươi a!

Ta lập tức giận giữ đứng dậy, ly rượu trong tay rắc rắc vỡ làm đôi, tên mập bên cạnh bị kinh hãi dữ tợn giật mình. Phát hiện không khí không đúng, ta vội cười cười, dịu dàng nói: "Cái ly này cũng thật quá giòn rồi, để ta đi đổi một cái khác."

Ta muốn nôn. . . . . . Tên mập kia vẫn còn rất hưởng thụ, đôi mắt ti hí híp một cái: "Cô nương, chúng ta tới phòng đùa đùa nghịch nghịch thôi."

Vừa nghe có hy vọng, ta vội đấm đấm bả vai đầy thịt của hắn nói: "Đại gia, ở nơi này thật nhức đầu, chúng ta ra bên ngoài tìm khách điếm tốt hơn được không?"

Tên mập vừa nghe, không chút suy nghĩ, đứng dậy kéo eo của ta: "Đi, đi ra bên ngoài!"

Ta mừng rỡ, lắc mông cùng hắn một đường bước ra ngoài. Một bước, hai bước. . . . . . Mười bước, mắt thấy sắp xuyên qua đám người, đi qua bên cạnh từng nữ tử áo trắng, ta khẩn trương tay đổ đầy mồ hôi. Tên mập kia nói với má mì một câu, má mì bèn sai người ra mở cửa, đã thấy khe cửa, bên ngoài một mảng ánh sáng, sau lưng lại

NHẬN XÉT CỦA ĐỘC GIẢ

Đánh giá trung bình

0/5

(0 Đánh giá)
  • 5
  • 0%
  • 4
  • 0%
  • 3
  • 0%
  • 2
  • 0%
  • 1
  • 0%

Đăng nhập để bình luận!