Chương 12

Ed: Jang Bò

Ánh trăng chiếu vào trong động chiếu rõ khuôn mặt của Thủy Hành Ca, đưa tay ôm lấy hông của ta, bàn chân nhẹ nhún một cái, cả người ta đã theo thân hình của hắn bay ra bên ngoài, cưỡi gió đêm, nhảy xuống vách đá, cúi xuống nhìn bên dưới là một màu đen không thấy đáy. Ta kinh hãi ta ba hồn bảy vía đã tiêu tán một nửa, nắm chặt lấy vạt áo của hắn không dám lên tiếng.

Chuyện này...... trong thoại bản rõ ràng là một tình tiết phong nhã tuyệt đẹp rơi vào trên người ta tại sao lại biến thành kinh hãi như vậy, rất muốn đánh hắn a! Ngửi thấy trên người hắn nồng đậm mùi thảo dược, ta không dám giãy giụa, nếu đụng trúng vết thương của hắn, hắn trực tiếp bỏ ta lại vách đá thì làm thế nào.

Thật vất vả cầm cự được đến lúc rơi xuống đất, ta nhẫn nhịn sự hoảng sợ dạ dày bắt đầu nôn nao, đứng cách hắn xa ba trượng, ta khoát tay nói: "Coi như bỏ trốn cũng không cần vội vã như vậy."

Thủy Hành Ca cau mày, cuối cùng bừng tỉnh, nói: "Cô lại nghĩ quá nhiều."

...... Con mẹ nó, hơn nửa đêm chịu đựng trọng thương chạy lên thạch bích nhai cứu ta xuống, rốt cuộc lại là ta tự luyến!

Thủy Hành Ca nói: "Không phải cô muốn diện bích một tháng sao? Nếu thật sự ở nơi gió thổi lạnh thấu xương này ba mươi ngày, mặt của cô sẽ bị hủy. Thừa dịp trời tối, xuống núi tìm Vạn thần y."

Ta nhẹ nhàng đưa tay giữ lấy đống băng gạc sắp rụng xuống, nói: "Ưm, cám ơn, sư phụ là muốn ta tránh khỏi chuyện Long Diệu Âm, chứ không phải thật sự muốn nhốt ta ở chỗ này, đại khái rất nhanh người sẽ thả ta ra ngoài."

Nói còn chưa dứt lời, liền nghe cách đó không xa có tiếng vang. Bên cạnh đáy vực này chính là sơn môn, vào lúc nửa đêm thế này không phải là thay ca canh gác, đêm khuya lặng lẽ, chẳng lẽ còn có người tới đây ngắm cảnh hay sao? Lát sau bên kia truyền đến giọng hỏi của sư huynh, sau đó một giọng nói rất quen thuộc vang lên, nhất thời không nghĩ ra cho đến khi người nọ báo danh, ta mới nhớ tới, là Đường Bảo Điền, sư đệ của Mộc Thanh.

"Đệ tử Thiên Cơ môn cầu kiến Lâm chưởng môn, kính xin vị sư huynh này thông báo một tiếng."

Giọng nói của sư huynh hết sức không kiên nhẫn: "Sư phụ đã ngủ, ngày mai các người hãy trở lại."

Một giọng nói trầm ổn mà thâm hậu, vừa mở miệng đã khiến ta chấn động: "Tại hạ Lý Thương, có việc gấp muốn gặp Lâm chưởng môn."

Danh tiếng của Lý Thương tại trung nguyên tuyệt đối là vang dội, ở trên đại hội võ lâm quần chiến ba ngày ba đêm, người khác sớm đã thể lực cạn kiệt miệng sùi bọt mép, hắn vẫn một đường so tài đến cuối cùng, giành được vị trí minh chủ sau trận chiến đó. Cũng kể từ đó danh tiếng vang xa, đệ tử ra nhập Thiên Cơ môn chỉ sau một đêm đã tăng lên gấp bội.

"...... Lý...... Minh Chủ? Thì ra là Minh Chủ đại giá quang lâm, thật là vinh hạnh cho núi ngũ độc. Xin ngài chờ một chút, ta lập tức đi lên thông báo, xin hỏi ngài muốn uống trà gì? Long Tĩnh hay là Bích Loa Xuân?"

Sư huynh khí thế của ngươi đâu hết rồi vậy!

Nghe tiếng sư huynh chạy thật nhanh lên núi, ta vô cùng đau đớn, sa ngã, sa ngã a, quả nhiên sư phụ ra sao đồ đệ cũng sẽ như vậy...... Không đúng, ta âm thầm xì một tiếng khinh miệt, không cẩn thận lại kéo cả mình vào.

Đường Bảo Điền khẽ cười một tiếng: "Con thấy Ngũ độc giáo này chẳng qua cũng chỉ như thế, vừa nghe đến đại danh của sư phụ lập tức chân chó rồi."

Lý Thương trầm giọng: "Ngươi lại quên ta đã nói với ngươi, không thể khinh thường bất kỳ môn phái nào. Có thể tồn tại trên võ lâm, lại phát triển được môn phái lớn mạnh như vậy, chắc chắn sẽ có điểm đặc thù. Ở điểm này, ngươi thủy chung không bằng Mộc Thanh."

Giọng của Điền Bảo Điền lập tức hạ xuống: "Sư phụ dạy phải, đồ đệ sẽ ghi nhớ trong lòng." Chốc lát lại nói: "Ban ngày sư huynh có nói nữ nhân goi là Liễu Tiểu Phiến kia đang ở trên núi, lại còn là Thánh Cô của Ma giáo, nhưng đồ đệ tin chắc, đó chính là Long Diệu Âm. Thân phận của nữ nhân đó kỳ quái cực kì, liệu có phải cũng là người của Ngũ độc hay không? Mới vừa rồi người kia nói đi thông báo, đã lâu không trở lại, giống như là muốn đi báo tin."

Giọng nói của Lý Thương nhàn nhạt: "Cho dù Long Diệu Âm thật sự là người của Ngũ độc giáo, Lâm Hạo Nam muốn tiếp tục chứa chấp cô ta, cũng không dễ dàng. Ta ở đây đánh rắn động cỏ, Long Diệu Âm tất nhiên sẽ trốn khỏi nơi nguy hiểm này, đến lúc đó ta tìm nàng sẽ dễ dàng hơn nhiều. Cứ coi như ngươi nhận lầm người, còn ta là tới bái phỏng Lão bằng hữu, hai bên đều vô hại."

"Sư phụ anh minh. Chỉ là nếu để cho Mộc sư huynh biết...... Có thể sẽ không tốt."

Nghe được tiếng Lý Thương thở dài, nhưng lại không nói cái gì. Ta

NHẬN XÉT CỦA ĐỘC GIẢ

Đánh giá trung bình

0/5

(0 Đánh giá)
  • 5
  • 0%
  • 4
  • 0%
  • 3
  • 0%
  • 2
  • 0%
  • 1
  • 0%

Đăng nhập để bình luận!