Chương 10: Sẽ đối tốt với anh

Editor: MAC

Lúc Tần Tịch Nhiên đến, Khang Trọng vừa từ văn phòng Tô Nhan Y ra ngoài, anh ta nhìn thấy Tần Tịch Nhiên cũng không kinh ngạc, trực tiếp hỏi: "Tần tiên sinh đến tìm tôi hay Tô tổng? Chúng tôi đều có thời gian."

Tần Tịch Nhiên cứ cảm thấy lời Khang Trọng như đang trêu chọc mình, nhưng mặt anh ta nói không đổi sắc nên thật sự người khác không nhìn ra biến hoá nào, anh đạm nhiên nói: "Tôi muốn gặp Tô tổng, cô ấy ở đây không?"

Tần Tịch Nhiên xưng hô với Tô Nhan Y luôn là kính ngữ, chỉ khi có hai người hoặc ở Tô gia thì anh mới gọi tên Tô Nhan Y, còn lại đều gọi Tô tổng, cho dù Khang Trọng biết rõ quan hệ của hai người nhưng Tần Tịch Nhiên vẫn duy trì khoảng cách như cũ.

"Có, mời cậu vào." Khang Trọng cười tươi tay làm động tác mời.

Tần Tịch Nhiên vẫn không động đậy, kiên trì nói: "Anh thông báo giúp tôi một tiếng."

Đây không phải lần đầu Tần Tịch Nhiên đến văn phòng tìm Tô Nhan Y, trước kia cũng không phải là chưa bị ngăn qua, tuy rằng không rõ lắm vì sao bây giờ Khang Trọng lại dễ dàng cho anh đi vào như thế, nhưng anh cũng chẳng chú ý nhiều hơn, tránh làm cho Tô Nhan Y càng không vui về mình.

Khang Trọng vốn định xua tay kêu không cần nhưng thấy bộ dáng kiên trì của Tần Tịch Nhiên cũng không nói gì thêm lại quay vào văn phòng, sau đó rất nhanh ra mời Tần Tịch Nhiên đi vào.

"Tần tiên sinh, mời vào trong."

Tần Tịch Nhiên gật đầu , đi hai bước rồi dừng lại nói: "Anh Khang, bây giờ anh là người đại diện của tôi, nếu không ngại thì gọi tên của tôi là được."

Thái độ của Khang Trọng với anh vẫn luôn là xa cách có lễ, nhưng bây giờ anh ta đã là người đại diện của anh, Tần Tịch Nhiên cảm thấy hơi không thích hợp, hơn nữa có phải do ảo giác của anh hay không hình như thái độ của Khang Trọng hôm nay có chút khác biệt trở nên tôn trọng anh hơn, cũng không biết là vì sao nữa.

"Được, Tịch Nhiên, mời vào."

Khang Trọng không cự tuyệt, chẳng qua cho dù xưng hô đã đổi nhưng thái độ vẫn cung kính như cũ, có lẽ đây chính lí do anh ta trở thành người tâm phúc nhất của Tô Nhan Y, người mà, thời thời khắc khắc đều phải hiểu được vị trí của mình ở chỗ nào.

Tần Tịch Nhiên cũng không miễn cưỡng, đẩy cửa phòng Tô Nhan Y tiến vào.

Phòng làm việc của Tô Nhan Y rất lớn, màu sắc khá đẹp, đơn giản nhưng không mất phần tinh xảo, Chỗ ngồi Tô Nhan Y hưởng mấy phần ánh nắng, làm người khác không thấy rõ bộ dáng của cô, rồi lại cảm thấy một loại khoảng cách mông lung.

Bước chân Tần Tịch Nhiên đều đều nhẹ nhàng, cách chỗ bàn làm việc khoảng hai



NHẬN XÉT CỦA ĐỘC GIẢ

Đánh giá trung bình

0/5

(0 Đánh giá)
  • 5
  • 0%
  • 4
  • 0%
  • 3
  • 0%
  • 2
  • 0%
  • 1
  • 0%

Đăng nhập để bình luận!